Quan caphe film 213 dau tien tai Ha Noi

Bí kíp tán gái của fun fun phần 5

Cập nhật: 06/02/2020
Lượt xem: 600
Ăn xong thì thằng hàn bảo đi hát nhưng mọi người xem ra ko ưng lắm, thằng hàn dỗi bảo thế thôi, tao cho bọn mày tiền đi hát, tao về. Nó lại đưa cho em thư ký cái thẻ xong thì gọi lái xe. Đéo ai nói gì, tao đành đến bảo bọn tao sợ mày đi hát thì lạc lõng vì có mỗi mày là ng hàn, có hiểu tiếng việt đâu, thôi mày đi bum bum sướng hơn. Nó bảo ko thích bum bum, nó chỉ thích hát bóp vếu thôi. Đm, hôm nay toàn đưa ng yêu với vợ đi, chả nhẽ vào phòng hát gọi 1 mình mày 1 con chắc. Lái xe đến, thằng hàn kêu thôi tao đi chơi. Tao bảo nó rủ thư ký đi cùng đi, nó trả lời ra vẻ lịch sự lắm : Chỗ tao chơi ko phù hợp với thư ký, tao ko muốn ảnh hưởng đến em ấy. Mẹ thằng đạo đức giả
Cả nhóm còn lại rủ nhau đi hát, em thư ký kêu xõa đi, em đầy tiền, nhưng phải đi chỗ nào thanh toán bằng thẻ nhé, em lâu rồi ko tiêu tiền mặt. Lại là mụ 85 dẫn đi, quán hát gì tận trung hòa, cơ bản hát hò có ng yêu đi ko tưng bừng được nên không khí bình thường, hơn 9h thì Luật bảo về đi bàn kế hoạch mai đi phượt, tao về.
Nằm ôm Luật, Luật kêu đi ba vì được ko anh, tao bảo anh chịu, tùy em, chỗ nào em thích thì đi. Luật lấy điện thoại vào xem xem 1 hồi rồi bảo nhưng ba vì phải đi đông mới vui, hay là đi tam đảo, 3 người mình coi như đi nghỉ ngơi. Tao trố mắt hỏi sao lại 3, Luật kêu ơ bắc ninh bảo đi cùng mà, chả nhẽ nó nói thế lại ko cho đi. Đm, tao hỏi thế 3 người ngủ thế nào, để nó ngủ 1 mình à, Luật hiha kêu nhịn 1 hôm đi có chết ai đâu. Tao im, ừ thì nhịn ko sao nhưng ko hiểu kéo bắc ninh đi làm gì. Luật tự nhiên nói sau lần trước thì em thấy bắc ninh ko có ý đồ gì với anh nữa đâu, nó sống cũng hay, hợp tính em, có thể coi là bạn thân cũng được. Tao thoáng nghi ngờ, đéo biết thế nào được với bà luật này, hay là bà này cố ý cho bắc ninh đi để thử lòng mình lần nữa chăng. Tao chìm dần vào giấc ngủ.
Đêm, lại tỉnh giấc, như một thói quen của việc tối uống rượu nhiều thì giấc ngủ hay đứt quãng, chắc là vì ngủ sâu quá, khoa học có bảo nếu thực sự ngủ sâu giấc thì chỉ cần ngủ vài ba tiếng 1 ngày là đủ. Quay sang ko thấy Luật đâu, đèn nhà vệ sinh sáng, chắc Luật đi vệ sinh. Bỗng lại nghe tiếng gõ cửa cộc cộc, tiếng xì xào nói chuyện ở đâu nghe ko rõ, tao vùng dậy lại phòng vệ sinh gọi Luật ơi, ko thấy trả lời, gọi thêm tiếng nữa, vẫn im lặng. Tao đẩy cửa nhà vệ sinh, cửa ko đóng, cánh cửa bung ra, thấy cái kéo đặt trên bồn cầu, có vệt máu đỏ, tao giật mình. Quay lại bật điện cho sáng, điện vừa bật lên, 1 cơn gió thổi ào đẩy cánh cửa chính ra, tiếng kẹt kẹt của bản lề gỉ sét nghe rõ mồn một. Tao gọi lớn tiếng 1 chút Luật ơi, bỗng điện vụt tắt, không gian tối đen như mực...

Tiếng xì xào cũng im bặt theo ánh điện. Tao mò về giường sờ điện thoại, bấm màn hình, đúng 12h, vậy tao cũng mới ngủ được 2 tiếng chứ mấy. Iphone có đèn flash, tao rọi đèn đi ra cửa, tâm lý lúc này chỉ hơi hoang mang chứ ko nghĩ đến chuyện xấu gì. Tao gọi to tiếng Luật ơi, ko nghe trả lời, nhìn xuống tầng dưới thấy lấp loáng đôi chút ánh sáng. Tao đi bộ xuống, trong đầu nghĩ đm sợ đéo gì, trong nhà mà, Xuống tầng phòng thư ký, tao lại vừa gõ cửa vừa gọi nhỏ, cũng ko có tiếng trả lời, chắc bọn này đang ngủ say. Đm đéo biết Luật đi đâu, tao lại lên phòng rồi gọi điện thoại, nghe đổ chuông chỉ 1 2 hồi rồi thôi, bấm máy bận, tao gọi lại thì thấy bấm bận luôn. Lúc này tao hơi e ngại, hay là trộm, mà nếu là trộm luật phát hiện thì cũng phải kêu to tiếng lên chứ. Điện thoại báo pin yếu dưới 10%. Tao đi ra sân phơi, nhìn xuống dưới thấy đèn đường cũng tắt, vậy chắc là mất điện cả khu. Lại đôi làn gió thổi vù vù, móc áo chạm vào nhau leng keng, hơi rùng mình 1 cái, tao đi vào. Đm con hâm này đi đâu ko biết, khóa cổng khóa cửa thì nó có đủ cả nhưng đi đâu cũng phải báo 1 tiếng chứ. Tao lại gọi điện thoại, lần này thì Luật nghe máy, tao hỏi gấp em đi đâu thế, Luật thì thào bảo em sợ quá, em ko biết đang ở đâu, xung quanh tối đen, tao bảo có chuyện gì, em đi đâu thế thì Luật tắt máy, tao gọi lại, máy lại báo bận. ĐM, giờ thì sốt ruột thật rồi, tao tìm số chị gái Luật định gọi rồi lại thôi, đêm hôm thế này chưa biết tình hình thế nào tự nhiên báo Luật mất tích thì vô duyên quá. Lăn tăn 1 hồi tao lại soi vào nhà vệ sinh, cầm kéo kiểm tra thì thấy còn cả vết máu. Tao nghĩ hay Luật phát hiện ra mình làm gì ko phải nên giận quá mất khôn, cũng ko đúng vì gần đây tao có làm gì quá đáng đâu nhỉ. Tao tắt đèn flash, tự xem lại tin nhắn, ảnh chụp, fb các thứ, có nhắn tin với gái gú nhưng chỉ các tin nhắn bình thường, mỗi 1 điểm đáng chú ý là vụ trêu mỹ nhân vào đi phượt cùng chơi kiểu chó. Nhưng nếu đọc thì biết ngay là đùa thôi. Pin cạn, còn 2%. Tao đi xuống tầng 1 rồi lại đi lên tầng 2, loanh quanh luẩn quẩn. Vào giường nằm thở dài thì bỗng thấy tiếng anh ơi rất nhỏ, nghe thoang thoảng ko rõ xa hay gần, tao lắng tai nghe thì lại ko còn nghe tiếng nữa. Mẹ nó. Tao lại tủ với đèn pin, sáng yếu ớt, hôm trước hết pin đã lôi ra cắn rồi, chắc cũng sắp cạn, tao vừa bước ra cửa thì thấy bóng người ở chỗ gần cửa phòng thư ký, ko phải 1 mà là mấy bóng, chưa kịp nhìn rõ thì đèn pin tắt lẹm, tao quát lên 1 tiếng ai đấy, ko nghe tiếng gì nữa, tao quay lại phòng đóng chốt cửa, đm nhỡ trộm thì sao, trộm mà to gan thế này phải đề phòng. 1 Lúc trấn tĩnh, vớ điện thoại bật màn hình soi ánh sáng mờ mờ, ko dám bật đèn sợ hết pin, lại nghe tiếng gõ cửa khô khốc cộc cộc...

Lần này thì cảm nhận rõ là tiếng gõ cửa phòng tao, tao dè chừng bước ra hỏi ai đấy, vẫn là im lặng, lại có tiếng gõ cộc cộc tiếp, tao bảo địt mẹ mày gõ gì. Bên ngoài có tiếng như kiểu bật cười, tao bảo tiếp mày gõ nữa đi, tao vớ cái chổi, cảm giác cái chổi này ko gây được sát thương nhưng cũng có cái cầm trong tay thì tự tin hơn. Tao cầm nắm cửa, kéo chốt rồi nép cạnh cửa, mở mạnh cửa ra, tao vẫn đứng ở cạnh cửa, nghe tiếng òa phát nhưng tao đéo giật mình. Đm, tiếng cười hihi, tiếng nói tưởng anh thế nào. Là thư ký, với du lịch, 2 đứa hua hua cái màn hình điện thoại, cũng có thêm tí ánh sáng. Có điện, đèn sáng trưng, tao nhìn 2 đứa mặc đồ ngủ, mỏng manh vãi lồn, thề rằng tao còn nhìn thấy núm em du lịch nhọn nhọn qua áo. Tao thở dài, đm các em hết trò à, thư ký bảo hihi, xem anh bản lĩnh thế nào. Tao hỏi Luật đâu, thư ký vẻ mặt tỉnh bơ kêu sao anh hỏi em, anh chị hú hí chán lại hỏi đâu là thế nào. Tao dò xét khuôn mặt, ko có vẻ là đang đùa, tao bảo anh dậy thì thấy cửa mở, ko thấy Luật đâu. Bọn em thức sao nãy anh gọi ko thưa, thư ký nhíu mày bảo lúc em cũng nghe tiếng lạch cạch mở cổng, hay chị ấy về rồi. Tao vào cắm sạc điện thoại, vừa cắm vừa gọi, thấy báo thuê bao ko liên lạc được. Tao quay ra bảo 2 đứa rảnh háng à, suýt nữa thì anh cho cái chổi. Tao với bao thuốc định ra ngoài hút, vừa ra cửa thì ú òa. Đm, lần này giật mình, là Luật, Luật nhe răng cười, tao bực quá ko kiềm chế được đưa tay phát đét cái vào mông Luật, mấy đứa kia hô hô cười. Tao nói 3 chị em rảnh háng phải ko, du lịch lúc này mới ẳng lên bảo em với thư ký thì rảnh, chị Luật thì háng bận rồi, 3 đứa lại hô hô cười. 2 ẻm kia xuống phòng, tao ko hút thuốc nữa mà đi vào trong hỏi Luật chơi trò gì đấy. Luật kể em bị, vào để cắt bớt lông cho giữ vệ sinh ai ngờ ra nhiều quá, xuống hỏi xin 2 em tầng dưới, tiện ngồi nói chuyện làm đẹp tí thì mất điện, nghĩ trêu anh tí nên rủ nhau dọa anh. Tao bảo thật vl, làm anh sợ sun hết cả cờ him. Lên giường nằm, mân mê thế đéo nào lại mò xuống, Luật kêu em đang bị mà, đm, lúc này chả kể gì nữa, lột hết, tao trèo lên ấn vào mồm luật, sẵn sàng tao cho vào, phang tóe máu, ra hết cả chiếu. Tao vừa phang vừa bảo mai giặt chiếu cho anh nhé, Luật chỉ ưm ưm ư ư...
Sáng. Tao dậy trước Luật, vươn vai hít thở 1 hồi, vào cầm điện thoại lướt fb, có tin nhắn tinh tinh của mỹ nhân. Mỹ nhân hỏi Cuối tuần rồi, anh định làm cún à anh. Tao nhắn lại vẫn nhớ à. Mỹ nhân bảo trả lời đi. Tao nhắn anh có đi phượt nhưng là đi với người yêu. Mỹ nhân kêu ok cún, từ này gặp em thì em gọi là cún nhé. Tao nhắn lại gâu gâu.
Lúc sau thì Luật dậy, thấy vội vàng đi mua bvs, tao bảo có ổn ko, ko thì hoãn hôm khác. Luật nhìn tao kêu anh ko trách em chứ, tao cười nói ko sao đâu, máy bận mà, đi cũng ko tiện. Luật kêu vậy hoãn sang tuần sau anh nhé. Thế là hoãn. Đi ăn sáng xong tào lao lúc thì Luật về. Tao bật máy ngồi online, bắc ninh nhảy bổ vào chat kêu sao lại hoãn đi, làm em sắp lịch mãi. Tao bảo Luật đèn đỏ, em có thay Luật được ko. Bắc ninh kêu vớ vẩn, đấy cũng là lý do à, đi phượt liên quan gì. Tao chán ko thèm trả lời lại, lướt lơ 1 vòng ko có gì vui, mở phim xem, hồi đấy xem đi xem lại mấy phim của châu tinh trì ko chán, luyện được giọng như giọng lồng tiếng luôn. Đang xem phim thì có tin nhắn fb, mở ra xem, là mỹ nhân. Mỹ nhân hỏi tưởng đi phượt mà vẫn online thế cún. Tao trả lời toẹt là ng yêu đèn đỏ, hoãn. Mỹ nhân kêu vãi cả lý do. Cún biết chuyện gì chưa, thằng Lái bị bắt rồi. Tao hỏi sao thế, mỹ nhân kêu đánh nhau, bị nhốt từ đêm qua, có khi lại bóc lịch. Tao bảo đánh nhau thì bóc lịch gì, chắc nộp ít tiền là ra thôi mà, mỹ nhân kêu hình như cái đứa bị nó đánh nhà có cơ, đánh xong mới biết. Tao thở dài, bọn này theo ngạch xã hội thì hỏng, dù gì nó cũng là bạn, cứu mình mấy lần. Tao thì là con tép, chả giúp được gì rồi. Tao hỏi tiếp hình như bố Giữa làm to, ới câu là được mà. Mỹ nhân lại bảo ơ cún lạc hậu thế, 2 đứa nó cãi nhau từ mặt nhau rồi, chuyện là người yêu thằng giữa ko biết làm sao lên facebook chửi nhau với con giữa, con giữa bảo thằng lái dạy lại ng yêu đi ko thì nó cho ăn vả, thằng lái kêu tôi thách bà đấy, thế là cãi nhau, chán, cả nhóm đang thân thiết tự dưng như thế. Tao chẹp, lâu nay rồi ko chơi với bọn này, giờ mọi người đều trưởng thành, ko còn thời gian như trước nữa. Tao lấy máy gọi điện cho giữa, hỏi han vài câu rồi hỏi qua chuyện thằng lái, giữa kêu huynh đừng nói làm gì, nó bị bắt là bình thường mà, kệ nó. Tao chả biết nói thế nào, bảo rảnh ko qua cafe, lâu rồi ko gặp, giữa kêu ok, nói thế còn được, yêu đương vào là huynh bỏ hết đám muội đệ này rồi. Tao cố cãi câu chính mày bỏ bạn thì có nhưng nó đã tắt máy mẹ rồi. Tao nhắn tin bảo rủ con chó mỹ nhân nữa nhé, giữa nhắn sao gọi nó thế, tao bảo muội hỏi nó thì biết. Đang thay quần áo thì có điện thoại, là mỹ nhân, mỹ nhân bảo ê cún muốn gì, tuyên truyền láo gì với cái giữa thế. Tao bảo anh có nói gì đâu, mỹ nhân kêu ở yên đấy mà nộp mạng đi....

Vẫn cái quán cafe quen đã ngồi vài lần, Giữa với mỹ nhân qua, tiết trời đã ko còn nắng nóng, thấy 2 đứa mặc quần jean, tao nhìn rất ưng, kiểu quần jean bó sát sạt nhìn khoe được chân dài mông căng, rất đẹp. Cũng chỉ là nói chuyện vớ vẩn linh tinh về thằng lái, giữa phàn nàn rằng nó trước kia chỉ chơi với mấy ông anh xã hội, giờ là gia nhập luôn rồi, hung hăng bố láo lắm, phải cho nó vào nếm đòn nó mới chừa. Mỹ nhân bảo ôi xào, vào trại khéo lại càng có số, mà chắc gì phải vào, nhà nó cũng quen biết rộng, chắc nộp ít tiền là về thôi. Giữa kêu ko đơn giản đâu, nhà thằng bị đánh xem ra nhất quyết ko rút đơn, nếu ko rút đơn thì khó mà xử êm được. Tao bảo mỗi câu bạn bè với nhau nếu giúp được thì giúp. Chấm hết. Giữa có vẻ lăn tăn 1 lúc rồi mới nói, thực ra muội cũng qua nhà hỏi bố mẹ nó rồi, nhưng bố mẹ nó kêu kệ nó, thì chả biết là bố mẹ nó kệ thật hay tự chạy. Muội cũng chả biết làm gì hơn. Tao vẫn có 1 cái uy nhất định với Giữa, có lẽ vào vừa do tình huynh muội là vừa do tình dục, sự ràng buộc gắn bó nhau hơn bình thường. Chỉ có con mỹ nhân là tao ko là cái thá gì thật, Mỹ nhân bắt đầu quay sang châm chọc tao bảo chúc mừng giữa có vị cẩu huynh, rồi ha hả kể chuyện hẹn hò hôm trước. Đm, đúng là làm xấu mặt tao trước mắt vị tiểu muội kia, tao bèn nói thời gian vẫn còn, bây giờ bắt đầu đi cũng chưa muộn, em có đi ko, lên tam đảo hít sương tí nhỉ, đứa nào ko đi thì mới là cờ hó. Mỹ nhân dường như bất ngờ, im bặt, mũi tên tao bắn ra ko ngờ lại chuyển 1 hướng khác, Giữa bảo hay đấy cho em đi với, ngột ngạt quá. Tao cười bảo thôi, nói thế thôi, đi cùng ta ng yêu bọn muội lại ghen thì chết. Tao sợ, sợ đi với giữa thật, hiện tại đang ấm êm với Luật mà đi với giữa rất dễ phát sinh chuyện, đơn giản chỉ là con ranh mỹ nhân kia chụp ảnh up facebook thôi đã gay go rồi. Tao chối nửa đùa nửa thật nhưng thực ra là thật. Tào lao thêm lúc thì mỹ nhân kêu về, dặn nhau thi thoảng tụ tập bữa, nhóm mình chơi với nhau lâu rồi đều hợp tính nhau lại vui vẻ, càng ngày càng tan đàn sẻ nghé thế là ko được. Tao ừ ừm bảo hôm nào ăn mừng thằng Lái ra tù thì tụ tập nhé, mỹ nhân nguýt kêu vả vào hôm huynh mà tù.
Ai đó bảo tình yêu giống như những nắm cát khô, cố nắm chặt giữ trong tay thì lại càng tuột đi mất. Khi tao cảm giác thấy sợ Luật, hoặc đúng hơn là sợ mất Luật thì điều đó lại xảy ra. 
Chủ nhật, bắc ninh gọi điện báo tin giật gân, spa của Luật vừa dính phốt, Ko rõ làm thủ thuật gì nhưng khách hàng bị co giật, phải đưa vào bệnh viện gấp, vừa xảy ra tối hôm qua, hiện công an các thứ đã đến kiểm tra, ban đầu xác định là nhân viên ko có trình độ, tự ý thực hiện thủ thuật. Tao nghe tin mà lòng cũng rung động liên hồi, tao gọi ngay cho Luật. Luật nghe máy bảo em ko sao, ko có gì đâu. Tao hỏi Luật đang ở đâu, Luật kêu ở bệnh viện với khách hàng. Tao tắt máy, gọi cho bắc ninh rủ lên viện ngay, lúc này là lúc Luật cần người ở bên cạnh, Bắc ninh vâng dạ bảo qua đón ẻm, 2 đứa lên viện, mắt Luật sâu, thâm, hình như cả đêm qua ko ngủ...

Tao bảo Luật ra ngoài ngồi cafe cho thoải mái, hỏi han tình hình thì Luật bảo cũng ko rõ, nhưng tình trạng cũng ko nghiêm trọng, có thể nguyên nhân do bản thân khách hàng chứ ko phải spa, nhưng dù sao thì việc nhân viên tự nhận làm thêm là đã sai, chưa kể ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến uy tín spa. Luật nói có vẻ bình tĩnh như vậy nhưng tao đoán trong lòng không khỏi lo lắng, đây gần như va vấp đầu đời. Tao ko biết nói gì hơn là động viên, cũng bảo Luật liên hệ với người nhà của khách để phủ đầu việc bồi thường, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, chưa biết đúng sai thế nào nhưng cứ dúi phong bì thể hiện thiện chí đã, tránh tình trạng đơn từ khiếu nại phực tạp. Luật vâng dạ, tao hỏi phía công an thì sao Luật bảo anh rể chị gái lo được. Vậy cũng tạm ổn, bây giờ cần là phải chạy phía bệnh viện, nếu ko có nguy hiểm gì thì bằng đẩy nguyên nhân là do bệnh nhân có tiền sử co giật, việc xảy ra ở spa là ngẫu nhiên chứ ko phải do Spa. Tao bàn ý đó với Luật, Luật kêu em ko quen ai trong bệnh viện, tao bảo cần gì quen, từ mồm mình mà hỏi là được. Tao bảo để tí nữa anh hỏi thử xem sao, em về nhà nghỉ tí đi, chắc hôm qua ko ngủ à, Luật bảo em ko sao, em đi cùng anh gặp bác sĩ, giọng có vẻ khàn rồi. 
Sau vài hồi hỏi han lan man thì cũng được chỉ đến phòng bác sĩ, tao gõ cửa, giọng nói kêu vào đi. Bác sĩ tuổi trung niên, đang ngồi trước màn hình máy tính, giọng cốc lốc nói có việc gì, thái độ đúng kiểu quen thói hạnh họe. Tao cũng nói luôn em là người nhà bệnh nhân bị co giật cấp cứu phòng xxx, em muốn hỏi tỉnh trạng cụ thể, liệu có phải chuyển tuyến ko ạ, chị em trước cũng hay bị tự nhiên co giật như thế. Lão già nói ổn rồi mà có gì phải chuyển tuyến, ở Hà nội còn muốn chuyển đi đâu. Tao hỏi tiếp có xác định được nguyên nhân chính xác ko ạ. Lão liếc nhìn tao tỏ vẻ ngờ vực, rồi lại nhìn sang Luật, Lão ko trả lời mà hỏi ngược lại anh chị là ở spa mà bệnh nhân làm đẹp phải ko, có trình độ gì mà dám chọc ngoáy vào cơ thể người ta, bậy bạ hết sức. Mẹ lão già, việc của bố đâu mà bố ý kiến. Tao cười kêu em là kỹ sư xây dựng còn đây là Luật sư. Lão nhếch mép cười xong mới hỏi các cô cậu muốn gì, làm giả hồ sơ bệnh án à. Có lẽ lão đã quen thuộc với việc này chăng ? Tao nghĩ vậy bèn nói luôn, vâng, bao nhiêu tiền ạ. Lão bác sĩ bảo cô cậu ra ngoài đi, tôi ko làm việc đó đâu, để công an điều tra. Luật thấy vậy có vẻ hơi run, Luật bảo anh giúp bọn em, hết bao nhiêu em gửi. Lão vẫy tay ý đi ra ngoài , mồm vẫn bảo để công an điều tra. Tao kéo Luật đứng dậy rồi nói vâng, thế thì em yên tâm rồi ạ, công an toàn người nhà em. Đm, phải tạo cho nó cảm giác có bị mất hụt món tiền thì nó mới tiếc. Ra sảnh ngồi chờ, bắc ninh vẫn đứng đó nói chuyện với mấy đứa nhân viên spa. Tao động viên Luật cứ bình tĩnh, ko sao hết. Luật ngồi dựa vào vai tao khẽ nói cảm ơn anh. Đm, cảm ơn cái beep gì giờ, đây là trách nhiệm chứ cảm ơn gì nghe khách sáo quá, tao đoán nếu đúng bệnh nhân do tiền sử thì lão bác sĩ sẽ gọi bọn tao để kiếm tí, còn nếu là nguyên nhân do Spa thì hoặc là hắn ko gọi hoặc là gọi và sẽ hét giá tương đối. Nãy tao chém công an toàn người nhà có thể đánh động tâm lý 1 chút. Hi vọng là hắn sẽ gọi, vì như thế là có thể giải quyết được, báo chí có đưa tin thì cũng ko phải nguyên nhân do spa, đỡ mất uy tín. 
Chị gái và anh rể Luật đến, chắc đi lo lót ở đâu rồi. Tao gặp hai vị này một số lần, cơ bản là ko ấn tượng lắm và có khoảng cách, kiểu bà chị của Luật với tao là ko ngăn cấm nhưng cũng ko khuyến khích. Trước kia bà này có giới thiệu cho luật 1 vài thằng công tử hay trí thức thì phải. Tao chào hỏi sơ bộ, thấy chị em thì thầm gì với nhau, tao chủ động đứng dậy bảo Luật là anh chờ ngoài kia rồi đi ra ngoài. Đứng vẩn vơ định hút điếu thuốc thì gặp tay bác sĩ khi nãy đang đứng hút thuốc, tao tiến lại châm thuốc hút, tự tin hỏi chuyện, sau vài câu chuyện loanh quanh thì cũng đá sang chuyện chính, tao bảo có gì anh xem giúp được ko, cũng ko cần làm trái pháp luật, nếu đúng là lỗi do spa thì thôi cứ để em nói chuyện với bên công an. Lão rít hơi thuốc rồi trầm ngâm nói, cậu nghĩ tôi thiếu tiền à...

Phản ứng nằm ngoài dự liệu. Tao quay sang than nghèo kể khổ bảo spa của em mất bao lâu gây dựng uy tín, nếu dính phốt này thì xác định khỏi làm ăn gì nữa. Nếu có thể tác động thì nhờ anh giúp đỡ, cũng coi như chữa khỏi cho rất nhiều bệnh nhân tâm lý. Lão bác sĩ búng tàn thuốc hỏi cậu cũng hút mal à, tôi xin điếu. Tao lịch sự búng thuốc ra mời, rồi bật lửa mồi. Lão bảo về cơ bản thì mấy thao tác các cậu làm ko ảnh hưởng gì đến cơ thể, cũng ko thể gây co giật, nếu bệnh nhân có tiền sử co giật thì đó là sự ngẫu nhiên, có chẳng là thao tác gây đau cũng có 1 phần nhỏ nguyên nhân. Cái này còn phải phụ thuộc người nhà của bệnh nhân và chính bệnh nhân khai báo thế nào, tôi thì sẽ ghi rõ bệnh án một cách khách quan theo đúng trách nhiệm, tốt nhất là phía bệnh nhân ko kiện cáo gì và công an cũng ko mở rộng điều tra gì thêm Tuy nhiên việc xì xào là khó tránh khỏi, nếu báo chí mà hỏi thì lại là dễ xử lý vì có báo chí phát ngôn thay, nhưng cũng có rủi ro nhiều đứa moi móc. Tốt nhất chụp ảnh bệnh án rồi up lên facebook Spa, như vậy là ổn. Tao nhìn lão, thầm cảm phục, ko nghĩ lão lại là 1 bác sĩ khô khan, lão quay lại nhìn tao bảo tôi rất quý mấy đứa kỹ sư xây dựng, đứa em út tôi cũng là kỹ sư xây dựng. Lão nói mà giọng trùng xuống...

Cũng ko có thời gian mà tào lao với bác sĩ nhiều, tao lịch sự nói thêm ít câu nữa thì thôi. Ra chỗ Luật vẫn thấy mấy anh chị em đang nói chuyện gì đó. Tao bảo anh về trước, em cũng nên về nghỉ ngơi đi. Luật bảo chờ em, em về cùng. Chị gái Luật thủng thẳng nói câu về nhà chị mà nghỉ ngơi cho tiện. Luật kêu thôi. Tao chào rồi chở Luật về, thế beep nào quên mẹ mất bắc ninh. Luật bảo em về chỗ anh ngủ, giờ về spa mệt lắm. Tao đưa Luật về, trên đường về ghé mua ít hoa quả bánh kẹo linh tinh sợ ẻm đói. Gần đến nhà thì bắc ninh gọi bảo ơ anh với chị Luật đi đâu rồi, đéo mẹ, đành lấy vài lý do vớ vẩn bảo em chịu khó đi taxi. 
Luật về phòng tao, nằm ngủ, như 1 thiên thần mệt mỏi. Tao ngồi máy tính cắm tai nghe để yên cho ẻm ngủ. Mãi đến 4h chiều Luật ú ớ gì đó như mê man, tao lại lay lay người, Luật tỉnh dậy ôm chầm lấy tao khóc tu tu, 1 lúc mới nói em có sao ko anh. Tao cảm nhận rõ ràng sự yếu đuối thông thường của một người con gái, Luật trước giờ luôn cá tính, hoạt bát nhưng dù gì cũng chưa từng va vấp, có lẽ giờ Luật mới thấy sợ. Tao ôm ấp vỗ về 1 lúc rồi kể anh đã nói chuyện với bác sĩ rồi, ko phải do spa đâu, với lại chị kia cũng ko nguy hiểm gì, chắc theo dõi hết hôm nay rồi ngày mai là cho ra viện, em yên tâm đi. Sau thì Luật cũng bình tĩnh trở lại, tao lấy hoa quả bánh kẹo cho ăn, Luật bảo tối anh cùng em đến nhà chị kia gặp chồng chị ý nhé, em cũng gặp trên bệnh viện rồi nhưng chưa dám nói, nhìn thái độ chồng chị ý có vẻ tức giận. Tao gật gù bảo em cứ ngủ tiếp rồi tí nữa đi.
Luật ko mang quần áo, tao bảo mặc tạm quần áo của anh, tao lấy cho cái áo phông, Luật mặc vào như kiểu mốt giấu quần, nhìn trong gương cười khinh khích. Luật bảo mặc thế này ra đường ko khéo người ta nhốt em vào trại, thôi anh đưa em về spa lấy quần áo đã. Thế là lại phóng xe 1 cuốc ngược lên phố, hỏi Luật có biết nhà nạn nhân ko, Luật nhéo sườn tao kêu gì mà nạn nhân, phải nói là khách hàng. Luật bảo có biết vì chị này cũng hay qua spa, mà chị ý có cửa hàng gì đó cũng in danh thiếp, theo địa chỉ danh thiếp mà đến là được. 
Hà nội ko phải ai cũng là người tốt. Thằng cha chồng khách hàng ra mở cửa, nhìn Luật thì chắc nó cũng đoán được bọn tao đến làm gì, vừa nói chuyện được vài câu thì nó bảo chờ nó chút nó gọi em nó làm công an quận qua hỏi xem tình hình kiểm tra cơ sở thế nào. Một lúc sau có 1 chiến sĩ qua, mặc thường phục những cũng xòe thẻ nọ thẻ kia giới thiệu làm ở quận, kết luận sơ bộ là cơ sở có nhiều sai phạm, nguyên nhân chính dẫn đến co giật của khách hàng là làm sai quy trình...Tao ngơ ngác nhìn sang Luật bảo anh tưởng chị gái với anh rể em làm việc với bên công an rồi, Luật bảo vâng mà. Vậy là thằng nào đang chém gió, nguyên nhân thế nào thì bác sĩ sẽ kết luận chứ ko phải công an, có điều để công an lằng nhằng thì cũng phức tạp. Lão chồng bảo thôi giờ cứ đúng theo luật mà thực hiện, tao suýt thì nhếch mép cười, mẹ mày, muốn vòi tiền chứ gì. Luật nói trước, Luật bảo bọn em qua đây cũng là muốn thương thảo với anh chị, chi phí bệnh viện thuốc men bên em sẽ chịu toàn bộ, ngoài ra chi phí hỗ trợ chị thế nào thì anh cứ bảo ạ. Thằng chồng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc nói công an điều tra rồi, cứ để công an điều tra. Tao ngữa mắt nói luôn bảo có quyết định gì chưa anh, em tưởng điều tra phải có quyết định khởi tố gì gì chứ ạ, hơn nữa em có trao đổi với bác sĩ thì nguyên nhân do chị nhà có tiền sử từ trước, ko phải do spa đâu ạ, bọn em đến đây vì trách nhiệm quan tâm chăm sóc khách hàng chứ ko phải vì trách nhiệm pháp luật đâu ạ. Ngó nét mặt thằng cha chồng khách hàng khẽ rung động, chiến sĩ kia thì cất tiếng, rồi sẽ khởi tố thôi, cứ yên tâm, nghe giọng đầy vẻ thách thức dọa nạt...

Nắm chắc rồi, nạn nhân thì đéo có gì nguy hiểm, tao còn sợ rằng cố tình nằm ì ở đấy để ra yêu sách, lôi ông cô nan cùi ra đây để dọa khởi tố, làm như bọn tao là người rừng ko bằng. Tao bảo Luật ngồi nói chuyện đi anh ra ngoài có việc tí. Tao ra gọi điện cho Giữa, tao bảo sơ bộ vụ việc, giờ đang bị 1 anh dọa khởi tố, Giữa kêu úi xùi huynh vào hỏi giúp muội thằng đó tên gì, muội gọi cho sếp nó luôn, tao cung cúc đi vào hỏi xin lỗi anh tên gì ở đội nào ạ, chú kia cũng tự tin nói như kiểu chứng minh là công an thật ấy. Tao nghe máy tiếp giữa kêu huynh đưa điện thoại cho nó nghe đi đã. Tao đưa điện thoại bảo em vừa liên lạc với bạn em, bạn em muốn nhờ anh chút việc ạ. Chú kia nghe điện vẫn giọng hách dịch ai đấy, ko biết giữa nói gì, thằng kia nghe nghe rồi thế à, ừ 1 lúc lại ừ à tiếp rồi bảo thôi việc này anh làm được, cần gì phải báo ông ấy làm gì, ừ, có gì đâu, để 2 bên giảng hòa ko kiện cáo là được mà, ừ ừ, thôi, ko cần bác phải lo, bác còn bao công việc mà chuyện này cũng trình lên thì mang tiếng bọn anh chết. Nói xong đồng chí đưa điện thoại lại tao, tao vẫn để đấy chưa tắt máy, đồng chí hỏi cậu là thế nào với ẻm trong điện thoại này. Tao chém rằng em ấy là fan hâm mộ, si tình theo đuổi em mãi mà em ko đồng ý, bây giờ suốt ngày bám theo em. Đồng chí quay sang khề khà với lão chồng rồi bảo chị nhà ko ảnh hưởng gì thì giảng hòa thêm bạn bớt thù đi anh ạ, ko biết ra dấu với nhau thế nào, lão chồng kêu ừ thôi nể tình quen biết, các em gửi anh 50 triệu, ko phải khiếu kiện gì nữa. Đmm, thở ra câu làm tao giật mình, tao nhớ ở quê tao tai nạn giao thông đụng nhau tung tóe mà cũng chỉ chừng ấy tiền, đây chả bị đéo gì mà thét ghê gớm như vậy, bị điên à. Tao quay sang bảo Luật em gửi cho anh ấy 5 triệu, ko cần viết giấy gì đâu, mình có tấm lòng. Luật ngơ ngác nhìn, tao bảo lại là 5 triệu ấy nhé. Đm, đã có em Giữa thân yêu đỡ cho nữa thì ngại beep gì. Luật giở túi ra lấy 5 triệu bảo em gửi anh trước ạ. Chiến sĩ thì quay mặt đi coi như ko tham gia gì, lão chồng ơ ơ. Tao bảo bọn em xin phép về cho anh nghỉ ngơi, hôm nào chị khỏe bọn em qua chơi sau. Tao nháy Luật đứng dậy rút lui. Thế thôi, coi như xong trách nhiệm, việc còn lại thì đồng chí kia sẽ giải thích nốt. 
Ra về, Luật bảo anh đưa nó có 5 triệu liệu nó có nghe ko, mà lúc anh gọi cho ai đấy. Tao bảo ko nghe cũng phải nghe, gọi cho bé học sinh cũ em gặp vài lần rồi đấy, bố nó làm cái gì có vẻ ghê phết, nó hay lôi ra để dọa ma, hiệu quả lắm. Tao nói tiếp thôi thế là xong rồi, em ko phải lo gì nữa nhé, Luật cười nhẹ kêu cảm ơn anh. Tao hỏi về Spa hay về nhà ta, luật hihi bảo nhà ta đi mình. Tối đó ôm nhau ngủ lăn ra vì mệt, sáng hôm sau dậy đi làm mắt vẫn cay xè, Luật kêu anh nghỉ phép buổi đi anh. Tao chần chừ, đợt này cũng nhiều việc mà nghỉ thì cũng dở, tao bảo thôi để cuối tuần anh nghỉ rồi đi phượt bù, Luật ra vẻ ko ưng lắm nhưng vẫn đồng ý bảo tối nhớ về sớm, lên công ty cấm la liếm tán gái. 
Lên công ty với trạng thái ko khỏe lắm nhưng ko có thằng hàn quản lý, anh em đều ra chiều thoải mái lắm. Tao vào khu văn phòng của thầu phụ, có phòng ngủ, làm luôn 1 giấc đến gần trưa mới dậy, bỏ cả ăn sáng. Lúc này mới thực sự khỏe trở lại, lang thang qua lần lượt từng container của thầu phụ chè thuốc trêu gái, thấy phấn gọi điện, phấn hỏi chuyện spa của Luật thế nào, tao bảo sao em biết, phấn kêu là bắc ninh kể. Ơ đệt, dạo này lại hay chơi với bắc ninh thế cơ à, tao tự dưng thấy có cảm giác gì đó bờn chờn...

Tuần đấy mọi việc của Luật coi như ổn, cũng chả thấy cô nan xử lý kiểm tra gì nữa. Mợ khách hàng co giật cũng bảo chị bị thế trước đây rồi, sẵn lòng cho chụp bệnh án đăng facebook. Bàn chuyện đi phượt, Luật hơi chần chừ bảo đang nắn lại quy trình, cách làm việc của spa nên dạp này nhiều việc và phải ở Spa suốt, sợ mất khách. Tao biết ý cũng ko nhắc đến.
Thằng hàn mới sang, nó mua iphone 4s tặng cho em thư ký thật, xem ra si tình ẻm là thật chứ ko đùa. Tối về em thư ký sang khoe điện thoại mới bảo anh chém quá, nó mua tặng em, suýt nữa thì em tưởng là anh mua thật. Tao cười khà khà, bố mà ko bảo với nó là mày thích iphone mà lại bảo mày thích nội y lọt khe thì nó có mua cho mày khối điện thoại, nghĩ vậy thôi chứ ko phân bua làm. Ẻm thư ký vẫn kiểu ăn mặc ở nhà xuề xòa, tao tranh thủ lấy điện thoại chụp vài kiểu hớ hênh. Ẻm mới sờ đến iphone nên cứ lăng xăng ra hỏi cài thế này ra sao, làm cái kia thế nào. Tao bảo lên internet mà tìm, ẻm phụng phịu bỏ về. Tiếng sau lại cầm lên kêu sao ko cài được nhạc chuông bài hài, tải mấy bài về mà ko được, tao chẹp miệng bảo đưa đây xem nào. Lại phải cắm vào máy tính thao tác cài cho ẻm, con bé ngồi cạnh, áo trễ kết hợp tư thế ngồi lộ cả bầu ngực. Tiếc là ko chụp ảnh ở góc độ này được. 
Sáng thứ 7 đang ngủ ngon thì có điện thoại, số lạ gọi. Thằng nào léo nhéo hỏi mày muốn chết ko, tao bảo ko, nó lại bảo mày vừa làm gì mày biết chứ, tao trả lời vừa ngủ dậy chứ có làm đéo gì đâu, thằng kia lại nói đm khôn hồn thì về quê ngay, ko thì hối tiếc. Tao ngáp dài 1 hơi bảo địt cụ mày, rảnh quá à. Tắt máy luôn. Số đấy lại gọi lại, tao nghe bảo ẳng đi mày, đầu kia cười ha hả nói giọng bình thường đang ở đâu, tao thông đây. Ô vl, nay lại gọi điện làm đéo gì, nó kêu vừa xuống sân bay, về quê đê. Đm, hóa ra thằng bạn về, tao bảo qua đây đã xong cùng về, nó kêu đồ đạc lỉnh kỉnh, đi taxi về luôn, bảo tao về quê đi để nhậu. Ừ về.
Lâu ko gặp, thằng thông đen trông thấy, trong đó nắng gió nhiều hơn chăng, tụ tập nhậu nhẹt cả ngày, tối lại hò nhau đi cafe. Bảo xuống hà nội chơi vài hôm chứ, nó kêu thời gian đéo đâu, nghỉ được mấy hôm thôi, hôm nào đi thì qua hà nội ngủ 1 đêm. Hàn huyên tâm sự đủ điều, thằng kể gái miền tây thằng kể gái hà nội, cố nhân tri kỷ lâu ngày mới gặp mặt, lời văn giọng nói cứ thế tuôn trào ko sao kể xiết. 
Tối chủ nhật tao xuống HN, qua gặp Luật tí, kể thằng thông về chơi, Luật kêu thế rủ lão xuống đây gặp mặt, tao bảo nó bận, tối thứ 3 mới xuống HN để sáng thứ 4 lại vào trong kia. Luật đã lấy lại vẻ hoạt bát, khoe là em kiểm soát thế này, yêu cầu thế kia, nhập thêm sản phẩm này, bán sản phẩm kia, tự nhiên Luật bảo hay anh làm cùng em đi. Tao trố mắt nhìn, lĩnh vực này tao ko am hiểu với lại cũng ko hợp cho lắm, tao bảo ngay anh còn yêu nghề xây dựng lắm mà ko cũng ko biết gì về làm đẹp. Luật hiha nói ko biết thì học, em cũng có biết gì đâu. Tao lắc đầu, chuyển nghề à, chưa phải lúc. 
Thế đéo nào như có sự tình cờ, thằng hà tĩnh lại rủ đi học MBA, nó tham khảo kỹ rồi bảo giờ đi học thêm 1 kỳ bổ túc kiến thức là được thi cao học, học 2 năm là có bằng thạc sỹ quản trị kinh doanh, sau làm gì cũng dễ. Nghe thằng loằn nói dễ ăn lắm, lại hôm qua Luật rủ làm kinh doanh, vậy là cũng máu, 2 thằng nghiên cứu làm hồ sơ đăng ký học, học buổi tối...Tháng sau bắt đầu.

Tối về kể chuyện với Luật, Luật ủng hộ lắm, bảo anh khả năng tốt, học ngạch này là chuẩn, sau ra hốt bạc. Em thư ký lại lên hỏi hỏi han han iphone với chả ios. Tao chán nản ko muốn trả lời mà ko làm sao từ chối. Dày mặt bảo em có nhớ lần trước em bảo có iphone thì anh muốn gì em cũng chiều ko, thư ký cười khanh khách nói đấy là anh tặng, còn đây là của lão hàn mà. Tao hỏi ơ thế nhận quà của nó ko ngại à, thư ký kêu ui xời kệ mợ nó, có làm với nhau mãi đâu, em cứ à ơi thì làm gì được em. VL gái vùng cao mà mưu mô thế cơ đấy.
Thứ 3, thằng thông xuống, tao bảo chờ tí 5 rưỡi về. Về đến nhà thấy bố cháu ngồi ở quán trà đá gần cổng, tao bảo sao biết chỗ, nó kêu bắc ninh đưa sang, tao hỏi bắc ninh đâu, Thông kêu nó về rồi, nó bảo mày ko nói gì cho nó nên nó về. VL. Tao lấy điện thoại gọi chu Luật, gọi cho bắc ninh bảo qua tụ họp. Tao gọi cả cho em đen, à nói về e đen cho bọn mày nhớ, sau khi ẻm giới thiệu tao vào công ty, làm đồng nghiệp nhau vài tháng thì em ấy nghỉ bảo có chỗ khác ngon hơn nên nghỉ, nghe đâu làm cho công ty đéo gì của châu âu, lương lậu khá lắm. Gọi cho đen bảo qua đây đi ăn, thằng thông ra chơi. Đen kêu ui ngại lắm, ko qua đâu. Tao truyền đạt lại với thằng thông, thông bảo kệ, nó ko qua có khi tốt hơn.
Bắc ninh qua trước, ẻm kêu hôm trước ở bệnh viện thì bỏ em về, hôm nay mà ông thông ko gọi chắc cũng ko nhớ đến em. Anh ko coi em ra gì rồi. Tao gãi đầu gãi đít xin lỗi, đúng là đợt này thờ ơ thật. Chống chế rằng anh phải xa em để em còn có ng yêu chứ, vị huynh đệ hôm trước thế nào rồi. Bắc ninh úi giời, yêu thì cứ yêu vậy thôi chứ nó trẻ con lắm, hơi tí là ghen là dỗi, mệt, chỉ được cái chiều em. Tao động viên vài câu rồi bảo 2 vị hàn huyên đi, tao đi tắm đã. Bỗng nhớ lại ngày trước bao lần đùa chơi với bắc ninh, thằng thông bắt gặp đều quay đi rồi nói các vị cứ tự nhiên, nhoằng cái đã mấy năm rồi.
4 người đi ăn, hỏi chuyện nọ chuyện kia, ôn kỷ niệm cũ, 1 thời sống chung nhà cùng nhau. Thằng thông bảo đi công trình mới thì vất nhưng sau cũng quen, anh em thoải mái vui vẻ, nhậu nhẹt suốt ngày. Tao bảo hay thế à, có khi tao cũng kiếm suất đi công trình. Luật bảo đi luôn đi. Bắc ninh mỉm cười nhẹ nhàng bảo đi trải nghiệm cũng tốt, tao nhìn bắc ninh, bỗng thấy có dáng dấp của phấn, bắc ninh thay đổi rồi sao, hay là yêu vào nên thế. Ý nghĩ nhanh chóng trôi qua khi Luật nói với bắc ninh, anh ấy đang đi học ôn thi cao học rồi, chắc gì đã làm xây dựng nữa. 2 đứa kia nhìn tao tỏ vẻ nghi ngờ hỏi thật à, tao gật đầu, cứ học thôi, nghề thì vẫn theo...
Tối đó nằm chém gió với thằng thông đến gần 1h. Nó bảo chắc tết mới lại về. Hỏi tao chuyện yêu đương, tao bảo vẫn với Luật. Thằng bạn nói giờ nhìn bắc ninh lại thấy ngon quá mày ạ...

Tháng 10. Ko hiểu sao cứ tháng 10 là tao thấy bồi hồi, cái thời tiết buồn buồn hiu hiu, đúng là chỉ phù hợp cho giới văn nghệ sĩ, tao có khi nào cũng có tí máu nghệ sĩ trong người ko. Buổi học đầu tiên, 2 thằng mặc đồng phục công ty vội vàng phi đến lớp. Lớp học đông vl, chắc khoảng 70 -80 người, mà đợt này có đến 4-5 lớp học, chưa kể số lượng ko phải học bổ túc, chứng tỏ số lượng người ước mơ có MBA ko hề nhỏ. 2 thằng tao ngồi bàn gần cuối, bàn có 1 thằng râu quai nón đang ngồi, bàn trên là 2 đứa con gái chắc cũng đi làm rồi. Xì xào hỏi sơ bộ thì biết thằng kia đang làm ở bộ công thương, trai hà nội, khen nó vài câu là oách quá, nó bảo oách cái dái, đói vêu mồm, lương tháng được hơn 2 triệu. con bé nghe tiếng bàn trên cười khúc khích quay xuống nhỉn, tao thấy miệng rộng, mắt xếch, da trắng nên nhìn cũng khá phết. Tao hỏi vị nữ nhân này đang công tác ở đâu sao buông tiếng cười nhạo báng. Con bé cười nói tiểu muội đang dạy ở 1 trường cao đẳng. Còn 2 vị huynh đài trang phục lạ lẫm, chẳng hay đang hoạt động nơi nào. Con bé ngồi cạnh cũng quay xuống, con bé này nhìn nét mặt bình lặng như hồ thu. Thằng hà tĩnh chọ chọe bảo bọn tôi làm công nhân. Đm thằng lồn, phá hết cả không khí kiếm hiệp...

Học buổi đầu câu vào câu ko, toàn kiến thức lạ lẫm, chém gió phành phạch với các bạn xung quanh rồi đến giờ giải lao, đói vl, tao rủ em miệng rộng bảo yêu quái mồm rộng đi ăn gì ko, cô nàng nguýt nga nguýt nghẻo kêu miệng rộng mới sang, yêu quái gì, được mời thì đi. Ngại gì mà ko mời. Cả đám ra canteen làm bát mỳ tôm, hỏi chuyện lương lậu, ông hà tĩnh vừa ăn ngồm ngoàm vừa bảo chán lắm, bọn tôi làm thêm bục mặt tháng được có gần 20 triệu. Thằng chuyên viên bộ công thương tí nữa sặc mì, nó bảo thật hay chém, thằng hà tĩnh kêu oai gì mà chém, bọn xây dựng đi công trình cả lương cả lậu phải dăm bảy chục, bọn tôi làm cho doanh nghiệp nước ngoài làm gì lậu được đồng nào, toàn bán sức làm thêm thôi. Tao ko nói gì nhiều nhưng cảm nhận mấy đứa kia đã nhìn bọn tao bằng ánh mắt khác, có lẽ là ánh mắt đỡ khinh bỉ hơn. Em miệng rộng kể nhà ở Hà đông, mang tiếng giảng viên cũng oách nhưng lương chưa bằng 1/5 mấy anh, cũng chả có lậu. Ô thế nhìn lại thì 3 trai xinh gái đẹp hà thành kia đứa nào cũng lương bèo bọt, đói mốc mồm. Tao giờ mới gật gù bảo các bạn xuất phát điểm cách bọn tớ xa lắm, bọn tớ bao giờ mới mua được nhà hà nội, các bạn thì sẵn nôi sẵn né, có phải lo nghĩ gì nữa đâu mà xoắn. Nói mỗi câu thế mà cả đám im bặt, có lẽ là đúng quá. Toàn dân đi làm nên ngồi nói chuyện làm quen thoải mái, sau buổi học đầu tiên thì có thêm mấy người bạn mới, xin facebook nọ kia các thứ khí thế. Cô nàng mặt nước hồ thu có vẻ ít nói, trầm trầm tính cũng có sự thu hút đáng kể.
Tuần đấy đi học đầy đủ, hôm nào cũng 9 rưỡi mới về đến nhà, ăn uống tắm giặt xong cũng gần 11h mới ngủ được. Trò chuyện với Luật cũng thưa dần đi. Đến thứ 7, Luật sang rủ đi ăn, ừ đi, ăn uống no nê về Luật kêu đau bụng, ôm WC cả tiếng rồi leo len giường ngủ tự nhiên như ở nhà. Tao ngồi máy tính xem tin tức lằng nhằng quay sang thấy Luật đã ngủ say tự bao giờ. Hơn 10 chuẩn bị đi ngủ thì thấy điện thoại Luật rung, có tin nhắn facebook thì phải. Tao cầm xem. Chị gái Luật nhắn hỏi điện thoại kia đâu, sao ko mang đi, lại qua nhà thằng thợ xây à. Tao vui tay nhắn lại em để quên ở nhà, chị đừng gọi thợ xây mang tiếng. Chị gái Luật nhắn tiếp mày diễn sâu vừa thôi em, vớ vẩn lại thành thật với nó ko dứt ra được. Tao hơi hoang mang, thế là thế nào nhỉ, tao nhắn lại có khi là thật rồi đấy, hihi. Mụ chị gái trả lời luôn rồ à, diễn thế đủ rồi, cũng ko nên làm đau nó, chuyện gì bỏ qua được thì bỏ qua đi. Tao đọc mà càng mù mờ, ko biết thằng thợ xây chị gái Luật nói có phải là tao ko. Tao phân vân rồi nhắn lại em thấy anh ấy cũng tốt. Chị kia phản hồi luôn ừ tốt, thế đứa nào lần trước mếu máo bảo với tao là thằng ý vớ vẩn, phải chăn cho nó say tình rồi đá, thế cho nó đau...Đm, tao đang đọc cái gì đây, thật hay đùa, thằng đó là ai. 
Hít sâu vài hơi. Tao bình tĩnh nhắn lại em là người yêu Luật, nãy giờ là em nhắn, Luật đau bụng đang ngủ. Phía kia im lặng, tao thì ngóng chờ tin phải hồi. 5 phút trôi qua, vẫn ko có tin nhắn lại, tao ngồi trân trân nhìn màn hình điện thoại, đếm từng giây, thời gian trôi lúc này sao chậm thế. Có tin nhắn. Chị gái luật nhắn X à, chị xin lỗi, nếu đã vậy thì chị thay Luật nói với em, cũng là giải thoát cho cả em cả Luật...

Dòng tin nhắn đến tới tấp, tao ngồi đọc chậm rãi ko sót chữ nào. Tao lẩm bẩm thật thế à Luật ơi. Mũi cay xè, giận thực sự, tao ko đọc nữa, đi ra ngoài hút thuốc, thuốc cháy tận mẩu lúc nào ko biết. Chưa thể trấn tĩnh, châm thêm điếu nữa, gió hiu hiu se se lạnh buổi giữa thu, thấy lòng trống rỗng vô cùng, đã định rằng chia tay luật vì sợ ngày nào đó Luật sẽ rời xa, đã chấp nhật dằn lòng mình để mỗi đứa có con đường rộng mở, Luật chính là người níu kéo tha thiết vậy mà. Tại sao lại phải đối xử với nhau như thế làm gì. Mà mọi chuyện có đúng như lời chị gái Luật nói ko. Dụi điếu thuốc cháy dở, tao đi vào, gọi nhẹ nhàng đánh thức Luật dậy, Luật mở mắt, hồn nhiên như ko co gì, Luật hỏi mấy giờ rồi anh, sao chưa ngủ. Tao bảo anh có chuyện muốn hỏi em, Luật kêu cứ tự nhiên. Tao cầm điện thoại đưa cho Luật đọc, Luật đọc xong thở dài im lặng. Tao hỏi có đúng thế ko em. Luật gât đầu, nét mặt ko biến sắc. Tao hỏi tiếp có nhất định phải làm thế ko, Luật trả lời hỏi nữa làm gì, mọi chuyện đã xảy ra rồi, tiếc là kết thúc hơi sớm. Tao cười, vậy là em muốn anh thật đau lòng thì em mới vui ? Luật nhìn tao, ánh mắt vô cảm. Luật nói người như anh liệu có biết đau ko, nếu biết đau thì anh có cảm nhận được nỗi đau của người khác. Tao gật đầu bảo ngày em tốt nghiệp anh đứng nhìn em từ xa, em chụp ảnh với bạn trai em, anh đau. Ngày em nói có ng yêu, anh dầm mưa về xóm trọ cũ, anh đau. Còn bây giờ, anh ko đau, anh chỉ giận, cách hành xử cửa em ko giống một con người. Em về đi, thằng thợ xây này đang rất đau rồi đấy, hãy vui sướng với niềm đau của anh nhé, về đi. Luật đứng dậy, tao ngồi phệt xuống dường, mắt tao có lẽ đã hoen đỏ. Luật với túi xách, chìa khóa xe, đi ra cửa, ko hiểu sao lại đứng lại nói 1 câu xin lỗi. Tao ko nhìn mà nói tiếp về đi.
Tình ơi, cuộc đời có bao nhiêu, vài lần đắng cay thôi, coi như mình đã già. Tao ngả lưng, ngẫm rằng mình sẽ sống được bao nhiêu năm, gặp được bao nhiêu người, yêu được mấy ai, con người sao ko dành cho nhau những niềm vui thú, hằn học thù hận để được gì, vui vì thấy người khác buồn có phải niềm vui đích thực. Tình cảm tao dành cho Luật đích thực là tình yêu, những sai lầm của tao vể mặt thể xác ko nói rằng tao lừa dối hay phụ bác Luật. Vậy mà. Có đau ko tao, có buồn ko tao, có hụt hẫng và thất vọng ko tao ? Có, tất cả đều là có. Là một sự thất bại trần trụi và ngớ ngẩn. Đi vào giấc ngủ, tao mơ thấy mình biết bay, tao vẫy tay, cơ thể nhẹ nhàng bồng bềnh giữa không trung, tao nhìn thấy Luật đang cười tươi khoác tay sánh đôi cùng 1 thằng nào đó, nhìn giống tao lắm, tao vẫy vẫy để cố tiến lên trước nhìn rõ mặt thằng kia, nhưng càng vẫy thì lại càng bị tụt lại phía sau, bóng 2 người Luật khuất dần, khuất dần...

Sáng dậy, uể oải, chuyện xảy ra hôm qua tưởng chỉ là mơ. Kết thúc một mối tình mà tao ko thể ngờ đến viễn cảnh ấy. Đi ăn sáng, miếng cháo lòng hôm nay đắng lạ, về nhà bật máy mở mấy bài nhạc buồn, nằm dài hút thuốc. Điện thoại reo vang, ko biết ai gọi nhưng cũng chẳng buồn nghe, hết chuông, lại hồi chuông khác, đến lần thứ 3 tao mới với máy. Bắc Ninh gọi, tao mệt mỏi alo, Bắc ninh nói vỡ lở rồi à anh, tao hỏi chuyện gì, bắc ninh bảo chuyện ms Luật vỡ lở rồi à...

Tao trả lời cộc lốc sao biết, bắc ninh bảo em còn biết nhiều thứ mà anh ko biết. Em xin lỗi vì ko thể nói cho anh trước. Tao ko hiểu, chả nhẽ là Luật nói với bắc ninh à, thế nói trước là nói điều gì. Tao thở dài. Bắc ninh nói tiếp anh ở nhà ko em qua. Tao bảo anh muốn 1 mình, bắc ninh vâng, vậy khi nào rảnh em sẽ kể, đằng nào mọi chuyện cũng xảy ra rồi. 
Nằm vật vạ hết buổi sáng, nghĩ rằng đây có lẽ là trả nợ cho những cuộc tình chóng vánh chăng. Trưa, thư ký gọi xuống ăn cơm, thấy ủ rũ, thư ký hỏi có chuyện gì, tao im lặng, lầm lũi ăn hết bát cơm rồi lên phòng nằm. Dặn thư ký mai lên đăng ký cho anh nghỉ phép, thư ký ko biết chuyện, nhìn nhìn thôi chứ cũng ko hỏi thêm gì nữa. Ngủ chợt thức chợt tỉnh. Phấn gọi điện, phấn bảo em mới nghe bắc ninh kể, sao Luật lại cay độc như thế. Tao bảo ko có gì đâu, chuyện qua rồi, coi như phiêu lưu một chuyến thôi mà. Phấn hỏi anh có buồn ko, tao trả lời ko, phấn kêu dối lòng mình có gì hay, em hiểu anh mà, tao cười, phấn nói con người anh nặng tình nghĩa, có lẽ cú sốc này ko đủ làm anh gục ngã nhưng cũng khiến anh khó thể quên. Tao lại cười. Phấn cứ thế, hiểu, quan tâm, nhẹ nhàng, một người bạn thân, thân hơn những người bạn thân khác. Phấn rủ đi cafe đi anh, buồn làm gì, tao từ chối, tâm trạng lúc này chỉ phù hợp để 1 mình, nhìn lại, suy nghĩ lại mình đã sai chỗ nào, đúng chỗ nào...

Có lẽ niềm vui nơi giảng đường giúp người ta thoải mái hơn, lại lần nữa ngồi mài đít ghế nhà trường, ko được như thời sinh viên ngày trước nhưng cũng phần nào đó sống lại với kỷ niệm. Lần đầu tiên được học ở lớp có cả nam cả nữ, phần nữ nhiều hơn nam, cảm giác động lực đến lớp thật lớn lao. Đi làm với tâm lý nặng nề nhưng lên lớp vẫn tươi cười được với em Hồ thu và em yêu quái mồm rộng. 2 con hâm này vui tính thoải mái, giống với giữa và tóc vàng, hay là gái hà nội nó năng động thế nhỉ. Yêu quái hôm nào cũng đòi xuống ăn mì tôm, tao bảo trêu có khi là người tình mì tôm ý nhỉ, yêu quái bảo ok, cố đỗ cao học để học cùng nhau luôn nhá. Được cái các cháu cũng sòng phẳng, mỗi đứa trả 1 hôm chứ ko nhận mời. Thứ 5, mấy đứa kia ko đi, tao với yêu quái xuống ăn, yêu quái bảo hôm nay chán học, bùng nửa buổi đi anh, tao hỏi đi đâu mà bùng, yêu quái cười nói tùy anh. Tao mở điện thoại search hình ảnh có cái nhà nghỉ tên Tùy Anh, tao bảo là chỗ này phải ko, yêu quái giơ giờ nắm đấm bảo mơ đi sói. Thế là trốn học đi ăn linh tinh, rồi ngồi cafe vỉa hè. Hỏi chuyện, yêu quái kể nhà có ng quen nên ra trường thì xin được vào dạy ở trường cao đẳng, mà muốn lâu dài phải có bằng thạc sĩ, vậy là đi học. Yêu quái hỏi anh thì sao, tao trả lời thằng hà tĩnh tự nhiên rủ đi học, người yêu cũ là rủ kinh doanh, vậy là đi. Yêu quái hút cạn 1 hớp to cốc sinh tố, trố mắt hỏi người yêu cũ á? Tao bỗng nhói lòng, gật đầu, ừ cũ, cũ được 1 tuần rồi. Yêu quái hồn nhiên bảo kể đi, tao hỏi kể gì, ẻm kêu thì kể tại sao chia tay. Tao nhìn ra ngoài cửa trầm ngâm nói đó là một câu chuyện dài lắm, 1 tình yêu dài lắm, mà kết thúc chỉ sau 1 đêm. Ko nói thì thôi, nói lại càng khiến yêu quái tò mò, cứ giục kể. Tao kể, kể từ ngày ở trọ năm nhất, tình cờ chịch nhau cho đến thứ 7 tuần trước. Nghe xong, yêu quái thở dài, lại có cả những người như thế à. Tao mông lung nhìn dòng người hối hả, thế đấy. Bỗng có hình bóng quen thuộc lướt qua, người trên xe SH ngoái đầu lại nhìn về phía tao. Tao nói với yêu quái, kia kìa, ng đấy kia kìa, Yêu quái nhìn về phía tay tao chỉ, con bé đi SH đen đấy à, tao ừ, đúng đấy, người đó vẫn nhìn về phía tao...

Hơn 8h thì bắc ninh gọi điện, hỏi rất bố láo là rảnh háng không zai đẹp. Tao bảo có chuyện gì, bắc ninh nói bình ổn tâm lý chưa, qua em kể chuyện cho nghe, mai em về quê rồi. Tao thờ ơ nói có gì mà kể, bắc ninh có vẻ ngạc nhiên bảo ơ, anh ko muốn nghe tại sao em biết chuyện à, em đã từng giải cứu anh không thành công đấy, em ko có lỗi gì đâu nhé. Tao cũng thấy hơi tò mò, mặc dù tự nhủ chuyện cũ đã qua rồi ko nhắc lại làm gì. Tao hẹn bắc ninh ra quán cafe chỗ mỹ đình, ẻm kêu thôi qua nhà em, em lười thay quần áo lắm. Yêu quái cũng rít cạn cốc sinh tố kêu chàng bận à, em phải gọi anh là chàng mới đúng, lãng tử, đào hoa và cái kết của cuộc tình đầy nước mắt. Tao bảo xàm vừa rồi, tạm biệt yêu quái, phi một mạch về phòng bắc ninh, gặp ngay lão hàng xóm ngồi hút thuốc ở cửa, lão hô hô bảo lâu rồi ko thấy chú qua, tao hỏi to lâu rồi anh có gặp phấn ko, lão giật mình nhìn quanh ra dấu suỵt suỵt rồi nói à nó nghỉ việc lâu rồi anh cũng ko liên lạc. Người vợ lão nghe chắc chỉ nghĩ phấn là đồng nghiệp thông thường nào đó. Lão vứt tàn thuốc đi vào luôn.
Tao gõ cửa, bắc ninh mở cửa, ở nhà cũng mặc áo 2 dây, quần sóc ngắn, hở hang lắm. Nhưng tao ko để ý, tao vào phòng, nằm lăn ra giường luôn, tao bảo ngày xưa ở chung anh toàn nằm ké giường em thơm tho thích vãi. Bắc ninh nhìn vẻ mặt của tao rồi thở dài, nhìn anh tiều tụy hơn đấy. Tao nói em biết gì thì kể đi, bắc ninh ngồi xuống giường, lỡ đãng kêu hình như có tóc trắng, bắc ninh bới bới nhổ lên sợi tóc trắng muốt đưa tao xem, rồi lại bới bới, vừa làm vừa nói, em thích anh, anh biết chứ. Tao trả lời cộc lốc, biết. Bắc ninh nói tiếp chị Luật yêu anh, anh cũng biết chứ, tao ko trả lời, bắc ninh dường như cũng ko quan tâm đến câu trả lời, ẻm nhổ được 1 sợi tóc trắng nữa rồi mới nói, chị luật yêu anh hay ko thì em ko biết, nhưng em biết chị luật có yêu 1 người khác, anh kia bên nước ngoài, việc chị Luật chơi anh có lẽ là ý định từ lâu, liên quan đến chị phấn, 2 chị cãi nhau gì đó, chị Luật biết anh vẫn còn tình cảm với chị phấn. Đm, ko nghe thì thôi, càng nghe càng rối, tao bảo anh vẫn chưa hiểu. Bắc ninh kể tiếp, thực ra em dàn dựng vụ căn cơ cũng là muốn anh gần em hơn để xa chị Luật, em bẫy anh cũng để chị Luật biết để phản ứng và rời xa anh. Sau vụ đó em bị chị Luật cảnh cáo. Tao yên lặng suy nghĩ, thế tức là Luật và phấn có xích mích, Luật biết phấn còn yêu tao rất nhiều, vì tức giận phấn mà luật trả thù tao, theo kiểu bà mày sẽ làm cho người mày yêu thương phải đau khổ, phải van xin, níu kéo bà, rồi bà đá nó như một đồ bỏ, mày có xót thương ko, có đau lòng ko...Bắc ninh thì biết chuyện có thể là chị em nó chơi với nhau, kể nhau nghe nhiều bí mật, bắc ninh xót thương người mình thích những cũng ko nỡ bán đứng chị bạn thân thiết nên ra tay dựng kịch để thể hiện sự khách quan. Ôi chà, nghĩ thôi mà đau cả đầu. Tao thở dài 1 hơi rồi bảo, thôi, kệ mẹ nó đi. Tao nói mà chính tao cũng đéo biết là kệ mẹ đứa nào. Bắc ninh hỏi anh có buồn ko, tao buột miệng bảo buồn cái lồn. Bắc ninh phì cười nói lại buồn vì cái đấy à, em nghĩ anh đâu thiếu cái đấy mà phải buồn. Tao đứng dậy tạm biệt, đi về, nhảm nhí thế là đủ rồi, tao đéo quan tâm lý do nữa, đéo quan tâm chuyện cũ nữa, dù gì thì tao vẫn là tao, chỉ hơi tiếc thời gian dành cho mối tình không bến đỗ, cứ gói gọn trong 2 chữ duyên nợ, thế là xong

Gió đông man mác về, vậy là đã thành người cũ của nhau được 1 tháng, cuộc sống vẫn thế, mãi cũng quen, xóa bớt đi 1 số điện thoại, unfriend 1 bạn fb, nghĩ cho cùng thì cho người ta niềm vui cũng là làm công ích, mình buồn tí cũng chả sao. Yêu quái mời tối thứ 5 sinh nhật ẻm, tao bảo phải đi học mà nhật với nguyệt gì, ẻm bĩu môi kêu vãi cả chăm ngoan, ko qua thì thôi, hôm sau đừng rủ con này xuống canteen làm gì nữa. Tao bảo đi cũng được nhưng ko có quà đâu, yêu quái ngoác mồm nói thế thì lượn, tay ko bắt giặc có dễ đâu thế. Rồi ẻm nói con ng yêu cũ của anh ngon thế mà để nó thoát à, tao hỏi sao em biết, ẻm kêu hôm qua cùng bà chị lên làm môi, nhìn nó quen quen, hỏi facebook rồi vào xem thì đúng, vẫn còn ảnh chụp chung với anh thuở nọ mà. Tao cười, thôi, đừng nhắc đến làm gì. Sống thế này lại nhẹ nhàng cũng vui. Yêu quái gật gù, chuẩn đới, em gần 1 năm nay rồi ko yêu đương, thấy chả có gì phải xoắn, cơ mà con bé đấy nhìn ngon thật. Tao lôi điện thoại bảo còn đầy đứa ngon hơn này, tao mở fb cho xem ảnh phấn, mỹ nhân, giữa, tóc vàng...Tao chém gió bọn này đều là fan hâm mộ của anh cả đấy, mỹ nhân phủi tay kêu chém ít thôi bố, dân xây dựng chỉ chém gió. Tao ko giải thích thêm, cứ cho là chém đi. 
Hôm sinh nhật yêu quái, ra cái nhà hàng đéo gì tận hà đông, gần nhà ẻm, vãi cả đông, ẻm kêu đặt 4 mâm, bọn tao ngồi trước, nhóm học cùng lớp có tao, thằng bộ, thằng hà tĩnh, em hồ thu, mới 4 người. Thiếu người thành ra đéo dám ăn, tí sau có thằng ml nhìn quen lắm, yêu quái dắt vào chỉ bàn tao bảo anh ngồi đây luôn, tao nhìn rõ, ơ, thằng ml công tử, nó cũng ơ, ông phấn. Đm, đéo ai lại gọi ông phấn...

Thừa nhận là có duyên với thằng ml công tử này thật, bố cu ngồi xuống cười ha hả nói thế éo nào đi đâu cũng gặp ông thế ông bạn. Tao nói nhỏ bảo hay là gu chơi gái của tôi và ông có điểm chung, nó cười hô hố tiếp. 5 người rồi, em yêu quái thấy vậy cũng ngồi xuống luôn là đủ mâm, chén. Cuộc rượu nào cũng giống nhau, cứ làm quen ban đầu thì nhẹ nhàng nhã nhặn, sau ngấm dần thì hung hăng , cuối bữa thằng công tử bảo rảnh ko đi ra kia trà đá tí, tao cũng chán rượu rồi nên ừ đi, thằng công tử khoác vai tao như bạn thân bảo khả năng tôi có duyên với ông bạn, tao bảo duyên cái lồn gì, nó bảo đúng là duyên cái lồn, tôi đang định tán em yêu quái, ông tha em nó giúp tôi nhé. Đm, tưởng gì. Gọi cốc trà đá, chưa kịp mát tao ực phát hết, xin luôn cốc nữa. Thằng công tử lôi thuốc ra hút, bỏ bảo thuốc ở bàn, tao cũng tự với lấy rút điếu châm, tầm này phê pha rồi ngại đéo gì. Thằng công tử hỏi ông mới quen em yêu quái à, tao gật đầu bảo nói lúc nãy rồi còn gì, học cùng lớp ôn thi cao học, ngồi cùng bàn, chưa sơ múi gì đâu. Thuốc thơm, chỉ thấy mùi thơm còn vị thì nhạt nhạt ko rõ lắm. Kéo vài hơi thằng công tử mới bảo tôi đang tán ẻm, ông có ý gì với ẻm ko. Tao xua tay, bảo cứ tự nhiên đê, ko liên quan gì cả. Thằng công tử nhìn tao nghi hoặc hỏi ông vẫn liên lạc với Phấn ko, tao bảo vẫn, thành bạn thân rồi, đéo hiểu sao tao lại nói sao ông ko yêu phấn đi, phấn tuyệt vời đấy nhưng ko có duyên với tôi. Thằng công tử lại nhìn tao dò xét kêu sao ông lại bảo thế, tao nói luôn phấn có lẽ hợp với ông, chân dài, đại gia đi với nhau, phấn rất tốt và ông cũng ko phải thằng tồi... Thằng beep cười cười đéo nói gì, điện thoại reo, yêu quái gọi tao, ẻm hỏi anh với anh công tử đi mua dầu ăn à, về đi để đi hát. Tao tắt máy bảo lại thằng công tử, thằng beep kêu hát hò đéo gì, đi massa đê, tôi mời, tao bảo ừ đi, hát hò đéo gì thật. Đi theo xe 4 bánh của thằng công tử, bố cháu đưa vào cái quán kẹc nào ko nhớ, chỉ nhớ là được 2 em đấm bóp, bj tung tóe, phê nhưng ko sướng, cảm giác chỉ là giải tỏa thể xác chứ ko lắng đọng gì trong tâm hồn, ngay lúc đó thấy nhớ Luật, nhớ vl.
Về nhà nằm trằn trọc mãi ko ngủ được, 12h đêm cầm điện thoại vuốt vuốt, danh bạ đã ko còn số của Luật, nhưng tao đã thuộc lòng số đấy rồi, bấm bấm thế nào lại nhắn cho Luật 1 tin, Anh có đáng bị đối xử thế ko em ? Ko thấy trả lời, tao cứ nằm nhìn điện thoại vào màn hình chờ tin nhắn rồi ngủ lúc nào ko hay.

Học bổ túc theo kiểu cuốn chiếu, xong môn nào thi môn đấy, tổng cộng học 9 môn, đến hôm thi hết môn thứ 5 thì cũng là buổi đại hàn, rét vl. Cơ bản chắc là phía nhà trường cũng tạo điều kiện nên thi dễ, nhốn nháo nhìn bài nhau thoải mái. Thi xong mới hơn 8h, mấy đứa rủ nhau đi ăn lẩu cho ấm. Vẫn 3 trai 2 gái quen thuộc, vừa ngồi vào bàn thì điện thoại rung, bắc ninh gọi, tao nghe máy thấy giọng gấp gáp, anh đang ở đâu, chị Luật đang cấp cứu trong viện...

Tao tắt điện thoại, sững sờ 1 chút. Thằng hà tĩnh hỏi có chuyện gì, tao bảo người yêu cũ tai nạn giao thông, đang cấp cứu trong viện. Yêu quái nghe thế bảo là đứa hôm trước ấy à, nó đểu thì thì gặp quả báo là đúng rồi. Tao lườm phát, yêu quái im luôn. Tao nghĩ nghĩ, ngày kia là sinh nhật Luật, sao đen thế lại tai nạn giờ này. Rượu đã rót, tao cầm uống ực 1 chén rồi kiếu mọi người, để phi qua viện xem thế nào đã. Mặc bộ quần áo mưa, phóng vút đi, trong lòng thấy bồn chồn khó tả. Đến nơi, gọi điện hỏi bắc ninh đang ở đâu thì kêu đang qua chưa đến nơi, anh lên tầng x, chị gái chị Luật đang ở đó. Tao chạy lên, gặp chị gái Luật đang ngồi ở ghế, bả nhìn tao khẽ nói cậu qua à, có nét gì đó ái ngại trong ánh mắt, nhưng lúc này ko phải lúc hờn trách để tâm, tao hỏi tình hình, bả bảo Luật ngã xe, ngất, người dân đưa vào, vẫn đang trong phòng cấp cứu, bác sĩ chưa ra. Tao ngồi im lặng, cảm giác lo âu, dấp dứ trong lòng rõ rệt. Nửa tiếng sau thì bắc ninh đến, bắc ninh vừa đến thì bác sĩ đi ra hỏi người nhà bệnh nhân Luật đâu, đi theo tôi. Cả 3 bọn tao cùng đi, vào phòng bác sĩ bảo bị tụ máu, cần phẫu thuật trích ra, ai là người thân nhất. Chị gái Luật bảo cháu là chị gái, bác sĩ hỏi bệnh nhân có chồng chưa, chị luật lắc đầu. Bác sĩ giục vậy đọc kỹ và ký vào đây để chúng tôi tiến hành phẫu thuật. Chị gái Luật run rẩy hỏi có nghiêm trọng ko bác, vị bác sĩ bảo chưa nói trước được, nhanh lên, bả ký xong mà như muốn quỵ, có vẻ hoảng sợ quá thì phải, tao phải đỡ và dìu ra phòng chờ ngồi. Động viên bả một hồi, tao bảo 2 người ở đây tôi chạy đi mua bánh mì, sữa ăn tạm. Tao chạy xuống canteen, lạnh thật, chưa bao giờ thấy lạnh thế này, nghĩ quẫn đôi chút, liệu Luật có ra đi ko ? Chỉ nghĩ được đến vậy. Tao đứng hút vội điếu thuốc rồi mới lên, ko ai muốn ăn gì, tao cứ để ở ghế đấy, gần tiếng sau thì thấy người nhà gia đình Luật xuống. Tao lặng lẽ ra ngoài, bắc ninh nhìn thấy cũng đi theo tao, mưa nặng hạt hơn, nhiệt độ ngoài trời chắc chỉ tầm dưới 10 độ. Ngồi ở lan can nghe tiếng mưa, bắc ninh bảo anh có lo cho chị Luật ko, đm, còn phải hỏi sao, đương nhiên là lo, dù cho là 1 người xa lạ thì hoàn cảnh này cũng mong cho những điều tốt đẹp nhất đến với họ huống chi đây là...Người yêu cũ. Bắc ninh lại hỏi anh có trách chị ý ko, tao im lặng thở dài, trách làm gì, hết duyên hết nợ thì thôi. 2 tiếng sau bác sĩ mới ra, nghe tin là ok, chuyển sang phòng hồi sức đặc biệt rồi, người nhà chưa được thăm. Tao thấy nhẹ lòng
Chở bắc ninh ra về, trời đã tạnh, bắc ninh bảo em ôm anh cho ấm nhé, đéo gì khách sáo thế. Ẻm đúc tay vào túi áo khoác tao, lúc này đã hơn 12h đêm. Đường hà nội vắng tanh, chắc muộn và lạnh nên cũng ko ai muốn ra đường, Bắc ninh hỏi anh với chị Luật chia tay được bao lâu rồi, tao nói luôn 2 tháng 8 ngày. Bắc ninh kêu nhớ thế cơ à, chứng tỏ còn yêu sâu đậm lắm. Tao nói ko, ko còn yêu nữa. Bắc ninh như muốn nói gì rồi lại thôi. Đưa bắc ninh về, đứng tạm biệt 1 2 câu, cảm giác bắc ninh còn điều gì đó nửa muốn nói nửa ko, tao cũng ko tò mò nữa. Về nhà trọ, tối om, mở khóa cổng thì đéo đúng chìa, lấy điện thoại soi, nhìn kỹ hóa ra ổ khóa bị thay, đm, sao tự nhiên thay ổ khóa ko biết, định gọi cho em thư ký xuống mở, nghĩ thế nào lại thôi, lạnh thế này ko nỡ làm phiền. Quay xe ra ngõ kiếm nhà nghỉ ngủ, đi qua mấy nhà thấy đóng cửa, lại ko muốn gọi, đi ra đường lớn. Vừa ra đường lớn thì bắc ninh gọi điện, hỏi anh về chưa, tao bảo đang bị khóa cổng, lang thang ngoài trời đây. Bắc ninh ko hiha cười đùa gì mà nói anh qua em đi, em cần nói với anh chuyện này...

Bắc ninh mở cửa, tao vào rửa mặt mày cho tỉnh táo. Đm hôm nay còn chưa cả kịp tắm giặt gì, nãy đi dính vài hạt mưa, người cảm giác hôi mù. Tao bảo anh chưa tắm đâu. Bắc ninh kêu làm gì mà tắm, linh ta linh tinh. Tao ngồi xuống giường, phòng con gái vẫn thơm tho sạch sẽ thật. Bắc ninh nhìn tao hỏi anh có lạnh ko, tao nằm mẹ xuống lấy chăn cuốn vào, bắc ninh nhìn tao bảo cũng ko hôi lắm đâu, em thấy vẫn thơm mà. Đéo gì, chả nhẽ gọi qua chỉ để khen thơm. Tao hỏi anh nằm thế này liệu có ảnh hưởng đến em ko, ng yêu em biết chẳng hạn ? Bắc ninh cười nói ko lo, cho next rồi, nó trẻ con, ích kỷ lắm, anh thấy em có ích kỷ ko anh ? Sao tự nhiên hỏi thế, anh thấy em là ng tốt, nếu chuyện em làm kịch và bẫy anh với mục đích để giải cứu anh thì em quá tốt. Bắc ninh nhìn thẳng mặt tao bảo thế nếu với mục đích để chiếm đoạt anh thì sao. Tao cười, thế thì quá cá tính và bản lĩnh, đáng khâm phục. Bắc ninh lại hỏi có thật ko. Tao gật đầu, anh cảm thấy thế. 
Bắc ninh trầm ngâm vài chục giây rồi nói có việc này em phải nói với anh, em ko định nói nhưng liên quan đến chị Luật, nhìn anh đội mưa gió đến, nhìn mặt anh lo lắng, sốt sắng, em ko đành. Sự thật là chị Luật còn yêu anh nhiều lắm, những điều em nói lần trước là giả, là chị ấy bảo em nói thế, và sự thật chẳng có giải cứu gì hết, em thực sự muốn anh là của em... Tao nghe xong mà mờ mịt giữa thật với ảo, tao ngồi dậy hỏi tóm lại sự thật là thế nào...

Bắc ninh mở cửa, tao vào rửa mặt mày cho tỉnh táo. Đm hôm nay còn chưa cả kịp tắm giặt gì, nãy đi dính vài hạt mưa, người cảm giác hôi mù. Tao bảo anh chưa tắm đâu. Bắc ninh kêu làm gì mà tắm, linh ta linh tinh. Tao ngồi xuống giường, phòng con gái vẫn thơm tho sạch sẽ thật. Bắc ninh nhìn tao hỏi anh có lạnh ko, tao nằm mẹ xuống lấy chăn cuốn vào, bắc ninh nhìn tao bảo cũng ko hôi lắm đâu, em thấy vẫn thơm mà. Đéo gì, chả nhẽ gọi qua chỉ để khen thơm. Tao hỏi anh nằm thế này liệu có ảnh hưởng đến em ko, ng yêu em biết chẳng hạn ? Bắc ninh cười nói ko lo, cho next rồi, nó trẻ con, ích kỷ lắm, anh thấy em có ích kỷ ko anh ? Sao tự nhiên hỏi thế, anh thấy em là ng tốt, nếu chuyện em làm kịch và bẫy anh với mục đích để giải cứu anh thì em quá tốt. Bắc ninh nhìn thẳng mặt tao bảo thế nếu với mục đích để chiếm đoạt anh thì sao. Tao cười, thế thì quá cá tính và bản lĩnh, đáng khâm phục. Bắc ninh lại hỏi có thật ko. Tao gật đầu, anh cảm thấy thế.
Bắc ninh trầm ngâm vài chục giây rồi nói có việc này em phải nói với anh, em ko định nói nhưng liên quan đến chị Luật, nhìn anh đội mưa gió đến, nhìn mặt anh lo lắng, sốt sắng, em ko đành. Sự thật là chị Luật còn yêu anh nhiều lắm, những điều em nói lần trước là giả, là chị ấy bảo em nói thế, và sự thật chẳng có giải cứu gì hết, em thực sự muốn anh là của em... Tao nghe xong mà mờ mịt giữa thật với ảo, tao ngồi dậy hỏi tóm lại sự thật là thế nào...

Bắc ninh chậm rãi kể, tao yên lặng ngồi nghe. Túm lại là Luật có 1 mối quan hệ với 1 thằng bên Mỹ, mức quan hệ bạn bè, thằng ấy ở cùng quê và 2 bên gia đình cũng là bạn bè của nhau, xem ra có ý vun vén cho 2 người. Gần đây phía gia đình anh kia đặt vấn đề muốn cho 2 đứa tiến xa hơn, anh kia cũng từ mỹ về VN, hứa hẹn đủ thứ, sẽ đưa Luật sang Mỹ. Sức ép từ gia đình và tự chị gái là rất lớn, mặt khác Luật cũng bị xao động, mong chờ về giấc mơ Mỹ. Thằng kia đã là thường trú nhân, cách sang nhanh nhất là làm đám cưới. Luật ban đầu nghĩ về 1 đám cưới giả như trên mạng vẫn lan truyền, nhưng nhà kia muốn cưới thật, thằng kia muốn cưới thật. Luật khó xử. Gia đình ngày càng hối thúc, lại thêm vụ Spa dính phốt, Luật muốn đi thật. Luật đi chụp ảnh cưới để như 1 phần của hồ sơ, ko dám up lên FB. Luật ko biết nói thế nào với tao, thôi thì cố nghĩ ra cái kịch hay để dứt tao nhanh nhất, và Luật đã thành công. Bắc ninh kể đến đây, tao thở dài. Nếu bắc ninh nói là thật thì cuối cùng tình yêu của mỗi người cho bản thân vẫn là lớn nhất, cũng đúng thôi, tao có nghe người nói nếu có ai đó yêu bạn hơn chính bản thân bạn thì người đó chỉ có thể là bố mẹ bạn mà thôi. . Bắc ninh nói tiếp, nhưng thời gian xa cách vừa qua ko đủ làm tình yêu của chị Luật bớt đi, ngược lại nó còn bùng thêm nhiều hơn nữa, chị ấy vẫn luôn để ý đến anh, và rồi chị ấy quyết định bỏ qua giấc mơ mỹ. Cãi nhau với bố mẹ, cãi nhau với cả chị gái, người duy nhất ủng hộ chị Luật là anh trai chị ấy, Lúc chiều nay chị ấy bảo sẽ đi mua một cái áo khoác tặng anh...Nhưng việc ko may đã xảy ra. Tao lại thở dài một hơi nữa, nghĩ và nghĩ. 1 lúc lâu tao mới hỏi lần này anh có tin em được ko sau bao lần em kể chuyện kịch cho anh nghe. Bắc ninh bỗng mếu máo khóc, em yêu anh, tình yêu của em dành cho anh cũng chưa bao giờ nguội lạnh, có lẽ em cứ im lặng sẽ tốt hơn cho em, nhưng em ko đành, nhìn ẻm khóc, tao thấy thương thương, người con gái thích tao từ lần gặp đầu tiên như ẻm nói, suốt bao năm nay tình yêu chưa bao giờ tắt dù chứng kiến tao yêu qua mấy người, phải chăng mình đang hạnh phúc nơi nào mà ko nhận ra hạnh phúc ngay bên cạnh. Tao vỗ về bắc ninh, bảo thôi ngủ đi kẻo muộn. Tao nằm 1 lúc thì ngủ, trời lạnh, chăn ấm, có người ôm, ngủ ngon...
Sáng hôm sau bắc ninh gọi dậy bảo dậy đi làm, tao ngáp ngáp kêu mệt lắm, anh nghỉ phép đây, bắc ninh kêu cố lên đi, nay thứ 6 rồi, ẻm lôi tao dậy, đành dậy. Từ hôm đó tối nào đi học về cũng qua bệnh viện thăm Luật 1 chút, đến ngày thứ 4 thì thấy người nhà Luật bảo hôm nay mới được vào thăm. Tao qua, gặp chị gái Luật và bắc ninh đang ở đấy, tao bảo em vào 1 chút được ko. Bà chị gái gật đầu cho tao mượn áo thăm, tao vào trong phòng, Luật đang ngủ, nhìn băng bó đầu trông thật tội, tao ngồi cạnh ngắm nhìn, hỏi khẽ giờ thì sao đây em, Luật nhắm nghiền mắt, nhìn xanh xao, 2 tháng rồi ko gặp, ko ngờ lần gặp nhau sau 2 tháng lại ở hoàn cảnh này. Tao ngồi 1 lúc thì đi ra, ra ngoài thấy 1 thằng lạ hoắc đang nói chuyện với chị gái Luật, tao trả áo rồi kiếu ra về, bắc ninh bảo em về cùng anh, đi ra lấy xe, bắc ninh bảo tên lúc nãy chính là tên Huê Kỳ đấy... Tao ừ, cũng ko quan tâm lắm

Đến ngày thứ 10, hôm đó cũng là thứ 7 được nghỉ làm, nghỉ học. Tao cùng bắc ninh vào thăm, nghe bảo sức khỏe Luật tiến triển tốt, đã được chuyển phòng khác. Người nhà vào thăm dễ hơn. Tao vào, Luật đang ngồi tựa vào thành giường, nhìn thấy tao, Luật cười tươi 1 khoảnh khắc rồi lại chùng xuống. Luật bảo lâu lắm rồi ko gặp anh nhỉ, tao gật đầu, lần trước anh vào em đang ngủ., cố gắng khỏe nhanh nhé. Có 1 sự gì đó kiểu vừa khách sáo, vừa e dè, cả 2 ít nói chuyện, chỉ hỏi vu vơ, tao phân vân ko biết có nên bảo Luật rằng tao biết mọi chuyện rồi hay ko vì cũng ko rõ tình yêu này có còn tiếp tục được. Một lúc thì tao bảo anh về cho em nghỉ ngơi, Luật vâng, mắt rưng rưng. Tao thở dài, thôi, lúc này có lẽ cần động viên Luật, chuyện khác để sau. Tao bảo khỏe nhanh lên anh chờ, đi mỹ anh cũng chờ mà ở nhà thì anh đón, Luật ngước nhìn tao, tròn mắt hỏi anh biết chuyện rồi à, ai kể cho anh. Tao nắm tay Luật nói điều đó ko quan trọng, dù đi mỹ hay đi phụ hồ với thợ xây đều phải có sức khỏe, gắng lên. Luật cười, Luật bảo xe máy em đâu, áo em mua tặng anh để trong cốp, anh mặc xem vừa ko. Tao chỉ cười, nói thêm vài câu, Luật bảo mỗi ngày anh đều vào thăm em nhé, tao ừ. 
Ra về, Bắc ninh hỏi anh nói gì với chị Luật mà lâu thế, tao trả lời thì động viên, anh bảo anh biết hết chuyện rồi. Bắc ninh im lặng hồi lâu mới hỏi lại chị Luật chắc sẽ khỏe sớm thôi, có sức mạnh tinh thần to lớn của anh thì ngại gì. Tao ko trả lời vào câu nói mà chỉ rủ bắc ninh đi ăn trưa, 2 đứa vào quán bún chả, tao ăn xong trước nhìn sang bắc ninh thấy tay vẫn chọc chọc, ăn mãi ko xong. Tao bảo tình cảm của anh với Luật có lẽ cũng khác rồi, và Luật với anh chắc cũng thế, tình yêu ko còn như xưa được nữa, sau cơn giông bão nãy thuyền sẽ ra khơi, mãi ko về nữa đâu. Bắc ninh ngẩng mặt lên nhìn, tao giục ăn nhanh lên về ngủ thôi. Bắc ninh lườm mắt kêu ai cho anh ngủ cùng mà nói thế. Tao cười trêu ơ anh có bảo ngủ cùng lúc nào đâu. Trêu vậy chứ đúng giờ ko có tâm trạng chịch choẹt. chở bắc ninh về rồi tao cũng lượn đi luôn. Thấy trong lòng rối loạn, tâm lý chán nản kiểu gì ko rõ, chỉ biết là chán, ko rõ mình sẽ đi hướng nào tiếp theo. Tao nhớ đến phấn. Tao gọi điện cho phấn định rủ cafe, chỉ có Phấn mới hiểu tao nhất, sau vài hồi chuông, 1 giọng nam nghe máy bảo tôi đây. Đm, giọng quen lắm, à là thằng công tử. Tao bảo sao ông cầm máy phấn, thằng beep trả lời hồi nhiên ơ thế ông khuyên tôi yêu phấn còn gì... Vkl, có đâu nhanh thế ???

Nói chưa được mấy câu thì nghe tiếng phấn léo nhéo, có vẻ như phấn giật lại điện thoại. Phấn bảo em nghe, tao hỏi đang ở đâu mà tiếng vang vang vậy, phấn kêu vang cái đầu anh. Em đang đi cafe cùng hội bạn, để điện thoại trên bàn đi vệ sinh mà lão kia cầm nghe luôn. Tao cười, làm gì phải giải thích thế, tao bảo vậy thôi a ko phiền nữa, à mà thằng vừa nghe máy, anh biết nó, em yêu nó cũng được đấy. Phấn ơ ơ 2 câu thì tao tắt máy luôn. Kể ra phấn được thằng công tử nó yêu thương thì cũng là cái tốt, bản chất phấn chỉ là ngồi bàn chứ có phải phò phạch gì đâu, tao thấy có 1 chút, 1 chút xíu rất nhỏ nuối tiếc, nhưng nghĩ như vậy thì cũng mừng cho em ấy, có khi phải ra sức vun vén cho ẻm mới được.
Về nhà nằm dài, cảm giác chắc chắn sau bận này sẽ xa Luật, khoảng cách vô hình mà lớn lắm rồi. Liu riu vào giấc ngủ thì nghe tiếng xì ồ xê ô quen quen, tí sau thấy em thư ký chạy lên phòng bảo thằng hàn đến chơi, anh xuống chơi với nó đi, tao bảo thôi, báo giúp anh ko ở nhà, anh đang mệt. Con bé xị mặt đi ra, tao cũng đứng dậy đóng chốt cửa, đang ko thoải mái lại gặp thằng hàn lồn làm gì, mỗi việc nói tiếng anh với nó đã thấy mệt bỏ mẹ ra rồi. Ấy thế mà tỉnh ngủ. Cầm điện thoại lướt lướt, đã thấy Luật chụp tự sướng ảnh băng bó với tus tưởng chết được mà ko chết nổi, và con tim đã vui trở lại. Tao đọc mà thấy buồn vl, lúc này trong đầu lại xuất hiện ý nghĩ đi công trình xa, nghĩ là làm, lên mạng tìm việc luôn, lọc lọc vài chỗ, ghi chép lại, dạo này cũng có nhiều việc gớm, cơ mà có gì chắc cũng phải ra tết, giờ gần tết rồi...Lại ko ngủ được nữa, bí bách, nghĩ ra ngoài cafe cho đỡ buồn vậy, thế là xách laptop đi, xuống tầng 2 cũng phải vào chào thằng hàn câu cho phép lịch sự, cửa khép, tao nghĩ đơn giản, đẩy cửa bước vào, đệt mợ, đã thấy thằng hàn đang khoác eo em thư ký rồi. Tao nói 2-3 câu rồi cút. Lại nghĩ thấy nản, em thư ký rõ ràng trước cứ xoen xoét ko thích thằng hàn, từ đợt nó mua cho iphone thì nhận liền, giờ thấy cho ôm eo rồi, cứ đà này chả mấy nữa mà nó dí chim vào mồm đến nơi, mẹ kiếp, vật chất quyết định ý thức là thế

Vẫn là quán cafe quen thuộc, buổi nửa chiều cuối tuần, trời lạnh nên có khí dân chúng lười ra đường thành ra quán cũng đông phết, có cả bàn đôi, cả bàn hội nhóm. Tao lại kiếm 1 góc ngồi, gọi ly cafe mà dặn nhân viên là cho nhiều và loãng, ko cần đặc, xác định ngồi hết buổi chiều mà. Mở lap lượn facebook, thấy mụ 85 chụp ảnh chân dài trong quả tất lưới, nhìn gợi tình thật, tao vào like và comment láo, thấy mụ pm hỏi đang ở đâu, nói mấy câu tao bảo ý định ra tết nghỉ để xin việc khác, muốn đi công trình, mụ kêu hâm mà nghỉ, ở thủ đô ko sướng hơn mà thích đi bụi. Rủ mụ qua đây cafe, mụ ok luôn mới sợ, tao dặn nhớ mặc đúng cái quần tất lưới trên ảnh nhé. Mụ bảo thích thì ko mặc gì luôn...

Mụ 85 đến, đúng như hẹn. Tao hỏi mặc lưới thật à, ko lạnh sao, mụ kêu sợ gì, thời trang fang thời tiết luôn. Tao trêu ok, lúc nào lạnh thì bảo tôi để tôi đưa vào chỗ nào kín kín cho ấm. Mụ ngồi xuống ở 1 góc 90 độ với tao, vắt chéo chân, váy ngắn làm lộ đùi trắng muốt, lại ẩn hiện sau mấy ô lưới đen, quả thật hấp dẫn. Thấy tao soi ghê quá mụ kêu có gì mà nhìn, ông có thiếu gì đâu mà phải soi như thế, mụ gọi cốc sinh tố rồi hỏi chuyện công việc có vấn đề gì sao mà nghỉ. Tao trả lời chỉ là thấy chán Hà Nội, muốn trải nghiệm nhiều hơn thôi, mụ nhìn nhìn kêu kiểu này chắc là chạy trốn chứ gì. Tao ko trả lời, tao bảo ra tết tìm được việc là nghỉ luôn, à mà thằng hàn qua chỗ tôi chơi, đúng hơi là qua chơi em thư ký. Mụ 85 khoắng nát cả sinh tố mới hút chụt chụt, mụ bảo thằng ý tặng điện thoại cho em thư ký cả công ty biết mà, em thư ký có khi lại câu dẫn thằng hàn cũng nên, gái yên bái, vùng cao, dân tộc nhiều trò lắm. Nói toàn chuyện nhảm nhí 1 lúc thì em thư ký gọi điện, em hỏi anh đang ở đâu thế, thằng hàn rủ tối đi ăn, bảo em gọi cho anh. Tao trả lời đang ngồi ngắm đùi chị 85, có mời chị ấy đi luôn ko, thư ký á à đi đánh lẻ cơ đấy, ghê thật. Đm, tao bảo toẹt luôn là đánh lẻ éo bằng cô, đưa hẳn zai ngoại quốc về phòng du hí, thư ký cười hihi kêu làm gì nói vẻ cay cú thế, ghen à anh. Vl cô em tưởng bở, có đéo gì mà phải ghen. Tao tắt máy bảo 85 là thằng hàn rủ đi ăn đấy, đi chén đi, mấy khi được ăn miễn phí, mụ kêu có được mời đâu mà đi, tao nháy mắt nói đi với tư cách là người yêu tôi. Mụ 85 mặt thoáng ửng hồng, hehe, mụ thường ngày luôn vẻ lạnh lùng, thế mà mới đùa câu thế đã đỏ mặt, xem ra vờn vờn 1 lúc có khi nước chảy ròng ròng.
Vậy là ngồi cafe hết buổi chiều, tao bảo về tắm giặt đê, mụ 85 kêu tắm rồi, tao rủ thế về chỗ tôi cho biết nhà, ngồi chờ tôi tí. Về nhà trọ, thấy em thư ký đang trang điểm, tao phi vào phòng luôn hỏi ăn ở đâu, ẻm kêu ăn lẩu gần đây, nhìn qua gương thấy mụ 85 đi sau, ẻm mới quay lại kêu ơ chị à, đi cùng bọn em cho vui. Mụ 85 cười nói chị có được mời đâu, phải đi ké suất của tên này đấy. 
Tao lên phòng tắm, nồi nước to nấu than tổ ong ngoài sân phơi đang sôi lăn tăn, làm hẳn lưng nồi tắm cho thoải mái. Vừa tắm vừa huýt sáo véo von, tắm xong thì thấy đéo có quần áo, chết mẹ, quên ko mang vào. Theo thói quen ở 1 minh, tao cuốn tạm cái khăn vào khu vực nhạy cảm rồi đi ra ngoài, vì rằng cửa ko chốt chứ cửa mà chốt thì tồng ngồng ra cũng được. Đm, thế beep nào mụ 85 đang ngồi ở ghế ở bàn máy tính, mụ quay ra thấy tao thì á lên 1 tiếng, may vl là cuốn che hết rồi. Tao cũng hơi giật mình nhưng tình huống này xử lý đơn giản, chỉ cần dày mặt ra là được thôi. Tao bảo á gì mà á, có hở chỗ nào đâu, giống như mấy thằng đá bóng mặc quần đùi thôi mà. Mụ 85 lúc này tai đỏ ửng kêu bố mặc quần áo vào nhanh cho con nhờ, ai lên nhìn thấy lại hiểu nhầm bỏ mẹ. Tao nổi hứng muốn trêu mụ tí nên bảo bà tránh ra cho tôi lấy quần áo trong tủ, mụ đứng dậy luôn, đi ra cửa, tao cố tình huých vai chạm vào vai mụ phát rồi đứng chặn trước mặt mụ. Mụ ngước mắt lên nhìn, tao bảo lạnh quá, ôm 1 cái cho ấm nào. Vẫn là chiêu thức ko để đối phương kịp phản kháng, ôm luôn. Mụ 85 đơ mẹ người, tao cứ giữ ôm 1 lúc xong cũng đưa tay xuống xoa xoa eo, dần dần vào mông, tao khẽ thì thầm nói ở lúc nãy đứa nào bảo thích thì ko mặc gì luôn ấy nhỉ. Mụ 85 thở phì phò kêu buông ra, tao ngu gì mà buông, mụ nói tiếp buông ra ngay, tao vẫn ôm, mụ nói thêm buông em ra. Ồ đệt, xưng em cơ à. Xưng em thì là chết với tao rồi

Đm, cơ hội hiếm có, cặp chân dài kia bao thằng muốn banh háng, chưa kể tao tò mò xem mụ les thật hay les giả, tao kéo mụ ra gần cửa rồi lấy tay đẩy chốt cài cửa lại. Mụ hỏi định làm gì, tao cười nham hiểm nói anh muốn ôm em thôi. Có vẻ xưng anh gọi em dễ chịu hơn, mụ ngẩng mặt lên, má đỏ hồng bảo anh muốn chết ko, tao bảo muốn. Tao hôn luôn, mút môi nhau 1 hồi, tao luồn tay xuống kéo váy lên, đưa luôn tay vào khu vực khe mà vuốt, cơ mà thấy lợn cợn dây lưới, tao hỏi ngây ngô ơ cái lưới này cởi thế nào. Mụ 85 phì cười bảo giả ngây ngả ngô, ghét thế. Tao quỳ chân xuống, tuốt quần lưới ra, tuột tiếp quần lót ra, lộ hết khe rồi, ôi đệt, hồng hào, chắc gọn, đéo nghĩ lại đẹp thế, đẹp hơn cả của bắc ninh. vuốt vuốt, day day, thấy mấy đầu ngón tay sũng nước tao cởi nhẹ khăn đang cuốn mình, thằng nhỏ bật ra, mụ 85 cũng đưa tay vào cầm thằng nhỏ như tò mò. Đẩy mụ quay mặt vào cửa, cúi đầu xuống. Tao từ phía sau, đâm tọt vào, đệt, rất là chắc chắn, nhấp nhấp nhẹ nhàng rồi dồn dồn dập dập. Mụ cắn răng ư ử trong miệng, lúc thì lại phải đưa tay lên bịt miệng. giữ nguyên tư thế như vậy cho đến khi gần ra thì tao rút, xả vào đống quần lưới...

May là còn nước nóng rửa ráy, tê hết con chim. 85 vào mặc lấy quần nhìn thấy quần lươí đã dính bao tinh túy, ẻm kêu anh thật là, ra hết quần em rồi, lấy gì mặc. Tao bảo ko cần lưới, để trần càng gợi gảm mà, 85 nói lạnh lắm. Tao nhìn đôi chân thon, lại thấy nứng quá mà thằng nhỏ chưa dậy được, nuốt 1 miếng nước bọt to, tao bảo nhanh lên để đi em, quần cho vào trong chậu đi mai anh giặt giúp. Đệt mợ, với người kiểu này cứ đóng xong là xưng hô anh em tự nhiên, giờ già dơ rồi ko giống như hồi sinh viên cậu cậu tớ tớ nữa. 
Đi ăn, thư ký có vẻ ngạc nhiên lắm khi bọn tao xưng hô anh em, nó cũng chả dám hỏi. Bữa ăn đúng theo tiêu chí là đi ăn miễn phí, kệ mẹ hàn, đằng nào tao ra tết cũng nghỉ, tao cứ ăn uống vô tư, mời nói choành choạch, thằng chó uống cũng tốt, chả thiếu chén nào. Xong bữa thì tao chở 85 về trước, tạo điều kiện cho đôi cẩu nam nữ kia có cơ hội mà chim chuột. Về phòng tao, nằm ôm 85, tao khẽ bảo anh tưởng em là les, hóa ra ko phải. 85 kêu em là lưỡng, thích cả trai cả gái, tao trêu ơ thế lúc nào rủ 1 em gái nữa cùng chúng mình yêu thương. 85 lại câu anh có muốn chết ko. Ấp nhau 1 lúc thì 85 bảo em phải về, ko đi qua đêm được, tao hỏi tại sao thì ẻm bảo mới ở cùng 2 đứa em họ, mình là chị lớn phải sống gương mẫu, đi qua đêm nó đánh giá. Tao thấy tiếc tiếc, cứ giữ bảo ở lại tí nữa. Lại vuốt ve, rồi nước chảy bím mòn, đóng thêm 1 cuốc, sướng vl, 85 rên ư ử, kiểu bức bách lâu ngày được giải tỏa, ẻm oằn người thắt bím, xong thì ẻm lim dim, ngủ mẹ lúc nào ko hay, thế là khỏi phải về...

Sáng hôm sau dậy, ẻm vội vàng bỏ về, kêu là ko biết giải thích thế nào với mấy đứa em đây. Tao cười bảo cứ nói thẳng nói thật là sức mạnh của chữ tình. Tao nói chữ tình vì ko biết nó là tình gì, ko phải tình yêu rồi, có lẽ là tình dục chăng. 
Đi ăn sáng đàng hoàng rồi lại phóng xe vào thăm Luật, ẻm đã dặn thế rồi, lại ngày nghỉ, ko qua thì ngượng chết. Đến nơi đã thấy thằng huê kỳ đang ngồi đấy rồi, Luật thấy tao, có vẻ khó xử thì phải. Tao biết ý ra hành lang ngồi chờ, để 2 đứa nó nói chuyện cho tự nhiên, 1 lúc thì chị gái luật đi mua đồ ăn sáng về, thấy tao bả cũng có vẻ ngài ngại. Ko biết bả vào nói gì bên trong, được 1 lúc thì thằng huê kỳ đi ra, ngồi cạnh tao. Luật đang ăn, tao cũng ko vội vào, thằng huê kỳ cất tiếng hỏi anh là bạn Luật à...

Tao trả lời lại rằng ừ bạn, ông bạn thì sao. Thằng kia tự tin nói em là chồng chưa cưới. Tao cười khẩy 1 cái, tự tin quá thanh niên, tao điềm đạm nói à hóa ra là ông xã tương lai, tôi có nghe Luật kể về ông xã đã đi chụp ảnh cưới nhưng chưa đăng ký kết hôn. Thanh niên quay sang tỏ vẻ ngạc nhiên kêu ơ anh cũng biết việc này à. Tao vẫn bình thản bảo ừ, ông bạn bao giờ đưa Luật qua mỹ, thằng bé nhìn tao như kiểu đi hết từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, chắc nó nghĩ chuyện này bí mật chỉ nội bộ gia đình biết hay sao. Tao lại nói cuộc sống bên mỹ có thực sự tốt hơn ở đây ko, nếu tốt hơn thì hãy đưa Luật đi, còn sang mà lại cong mông cày làm thuê làm móng thì chưa chắc đã bằng VN. Thanh niên mẽo hỏi anh là thế nào với Luật. Lần này tao trả lời thẳng luôn. Tôi là ng yêu cũ. Luật bỏ tôi để đến với cậu, đến với giấc mơ mỹ đấy. Mẽo thở dài, à à, vì anh mà Luật quyết định ko đi nữa, xem ra ko phải người cũ rồi. Tao im lặng, thằng mẽo cũng im lặng, 1 lúc tao hỏi ở bển ông bạn có người yêu chứ, cứ nói thẳng như 2 thằng đàn ông thực thụ đi. Nó gật đầu kêu có anh ạ, tao bảo thì Luật ở VN cũng có ng yêu, bình thường mà, ông có yêu Luật ko. Thằng mẽo ú ớ, tao bảo ngại beep gì, tôi có giấu gì ông đâu. Thằng mẽo bảo em quen Luật từ nhỏ, lớn lên đi du học thì ít gặp, em ở bển được chục năm rồi, nói là yêu thì ko phải yêu. Thằng mẽo dừng lại vì thấy chị gái Luật đi ra, bả gọi tao bảo em vào đi, Luật gọi em. Tao đứng dậy bảo thằng mẽo chờ tí ra đi cafe nhé. 
Luật thấy tao, Luật hỏi anh nói chuyện gì với anh mẽo vậy. Tao cười, chuyện bình thường xã giao mà, em lo lắng gì à. Luật bảo ko, nhưng 2 người nói chuyện được với nhau á. Tao ngồi xuống, hỏi bao giờ được ra viện, Luật kêu chắc vài hôm nữa, em ổn rồi mà. Hỏi han vớ vẩn vài hồi, tao bảo cơ hội đi mỹ ko phải dễ dàng, em nên suy nghĩ về việc đó. Luật nhìn tao hồi lâu mới bảo nếu em quyết định đi, có lẽ giờ đã ko nằm đây. Định nói nữa như lại thôi, thôi chờ ẻm ra viện thì nói chuyện có lẽ tốt hơn. Tao ngồi kể vài câu chuyện vui cho Luật cười rồi kiếu về. Luật bảo mai anh đi làm xog về qua đây nhé, muốn ôm anh 1 cái quá, 1 tỷ năm rồi ko được ôm anh...

Thằng mẽo vẫn chờ tao, 2 thằng ra quán cafe cóc gần cổng viện. Tao bảo cuộc sống bên đó ổn ko, nó kêu cũng ổn, học xong làm cho 1 công ty mẽo, nói chung là văn minh hơn nước ta. Tao lại hỏi thế Luật sang thì sẽ làm gì. Thằng mẽo thành thật trả lời chắc là mở 1 tiệm nail, cũng khá lắm anh ạ. Nhâm nhi ngụm cafe bàn chuyện tây chuyện ta, lại quay về chuyện khi nãy, tao hỏi ko yêu Luật sao cưới làm gì, thằng mão im im mấy chục giây mới trả lời yêu là 1 chuyện, lấy vợ là 1 chuyện, con gái trong nước mình hay anh ạ, mấy đứa con gái sang bên đó hoặc là ăn chơi hoặc là tây hóa quá nhanh, em thấy Luật giỏi...Đệt, người ta bảo gái ham tài trai ham sắc, bảo mẹ là nhìn Luật xinh ngon luôn đi cho xong. Thằng mẽo khẽ cười, vâng, Luật xinh, giỏi giang, em cũng thích có người vợ như thế...Tao chẹp miệng, thằng này tính kỹ quá, khác tao hoàn toàn, tao yêu thương heo phương diện say mê, yêu là yêu, bố cháu này còn chắc bài đến thế, đúng là lấy Luật làm vợ đúng ý nó. Ngồi tầm hơn 30p. Tao bảo tôi cũng chẳng giữ Luật đâu, tôi cũng đã từng nói chia tay với Luật để Luật rộng cánh bay, ông đừng nghĩ về tôi làm gì, ông hay cảm hóa Luật đi. Luật là người đúng như ông mong muốn. Còn chuyện Luật đi hay ở tôi sẽ ko tham gia, việc yêu đương cũng để thả trôi vậy.... Tao ra về, nghĩ rằng miệng mình nói vậy nhưng mình sẽ làm khác, Luật đi mỹ sẽ tốt hơn nhiều cho Luật...

Rồi Luật cũng ra viện, cũng trở lại Spa. Tao vẫn trò chuyện bình thường nhưng ko làm sao xóa tan đi khoảng cách. Dính phốt lần trước ít nhiều cũng ảnh hưởng, lại thêm hơn hai chục ngày nằm viện, spa ít khách hẳn. Tao vài lần lên spa chơi nhưng đều đi cùng bắc ninh, Luật có vẻ ko hài lòng lắm nhưng cũng ko nói ra ngoài. Sau bao nhiêu chuyện như thế, nói cũng khó.

Tết dương lịch năm đó được nghỉ có 1 ngày, ko về quê nữa. Nằm ngủ đến 8h thì bắc ninh qua rủ đi chơi, bắc ninh càng ngày càng nhu mì, ân cần lắm. Tao dậy ra ngoài hút điếu thuốc cho tỉnh táo rồi mới vào đánh răng, hút xong bước vào phòng thì thấy bắc ninh cầm trên tay cái quần lưới đen hỏi cái này của ai. Chết mợ, cái quần của 85, từ lâu vẫn để ở móc. Tao gãi đầu gãi tai bảo ko biết, sao lại có cái đấy ở đâu. Bắc ninh mỉm cười, rồi, ko biết, được rồi. Ko rõ ý đồ gì nhưng tam cảm giác hơi nguy hiểm. Vệ sinh cá nhân xong thì bắc ninh bảo đi chơi, tao hỏi đi đâu thì bắc ninh bảo hay rủ chị Luật đi xem phim. Tao bảo Luật gì mà Luật, Luật đang cong đít phục hồi spa, thời gian đâu mà xem phim. Vừa dứt lời thì thấy tiếng cộp cộp, Luật đi lên vừa đi vừa nói là ai bảo em ko có thời gian...
Đệt, lần này chắc là hẹn nhau vô tư chứ ko phải bẫy. Luật bước vào phòng, nước hoa thơm phức. Luật bảo chán spa rồi, bỏ. Cả tao và bắc ninh đều quay sang trố mắt nhìn. Luật bảo em bỏ rồi, cho chị gái làm, em lại kiếm 1 công việc đi làm hành chính thôi, ít nhất là tạm nghỉ, thấy mệt mỏi quá. Bắc ninh ngồi im ko nói gì, tay vẫn cầm quần lưới, tao quay sang nhìn bắc ninh bảo hôm nay 2 người có hẹn nhau ko. Bắc ninh lắc đầu. Luật thì nhìn tao cười hỏi anh làm gì mờ ám hay sao mà sợ.

3 đứa đi xem phim, mỗi người trong đầu 1 ý nghĩ, sợ rằng chả ai nhớ kỹ nội dung phim khi ra về. Xong ra ngồi cafe. Tao hỏi luôn em có đi mỹ ko. Luật hỏi ngược lại theo anh em có nên đi ko. Tao im luôn, biết trả lời thế nào. Luật hỏi tiếp nếu là anh thì anh có đi ko. Tao lại im lặng, 10 giây sau mới trả lời nếu là anh thì anh sẽ đi, Luật nhìn ra ngoài đường mà hỏi vu vơ tại sao. Tao nói luôn vì mọi thứ ở bển đều tốt hơn, kể cả tên huê kỳ, nó cũng tốt hơn anh. Đến lượt Luật im lặng. Bắc ninh nãy giờ cũng chỉ ngồi im, giả vờ cầm điện thoại, chắc là tai cũng đang vểnh lên hóng. Luật cầm cốc cafe sữa lên bảo, ở bển có cafe ko anh nhỉ. Tao phì cười, khi người ta đang mông lung, người ta thường phát ra những câu hỏi ngây ngô như vậy. Luật nói tiếp yêu 1 người lại sống bên một người, hihi, như thế có tốt ko. Mắt Luật ngấn ngấn. Luật bỗng đứng dậy, bảo bắc ninh, chăm anh ý cho tốt nhé, có lẽ những người chị quen, chưa một ai si tình như em. Bắc ninh ngơ ngác, Luật bước đi, tiếng giày cao gót khô không khốc, nhìn theo bóng hình ấy, tao khẽ nói anh yêu em và chúc em hạnh phúc...Bắc ninh đẩy tao bảo anh đi theo chị ấy đi, tao ko, bắc ninh gắt đi theo đi, mắt nhìn tao sắc lẹm, tao đứng dậy chạy theo. Xuống tầng, luật đang đội mũ bảo hiểm, đưa tay gạt nước mắt. Tao tiến lại, ôm lấy Luật nói rõ ràng lời lúc nãy. Anh yêu em và chúc em hạnh phúc, Luật òa khóc...

Rồi Luật cũng đi nhưng là đi du lịch. Luật bảo du lịch trước xem cuộc sống ở bển thế nào, chi phí du lịch do thanh niên huê kỳ đài thọ cả. Trước hôm Luật đi, Luật còn qua tặng tao cái áo. Luật bảo tết đầu tiên xa nhà, xa người yêu, chắc em chết ở đất khách quê người mất. Tao bảo VL. đi du lịch mà như đi tù ko bằng. Sau hôm đó tao có thêm một người bạn thân...
Cái gì đến cũng phải đến, Ăn tết xong thì bắc ninh trở thành người yêu ko cần tỏ tình của tao, cũng được hơn tháng bên nhau quấn quýt thì tao tìm được việc và xin nghỉ công ty hiện tại, lý do là muốn trải nghiệm nhiều hơn. Tao làm giám sát cũng cho 1 công ty của hàn, công ty quy mô nhỏ, mỗi dự án chỉ cắm 3 người bao gồm 1 người hàn và 2 người việt, cùng lúc chỉ có khoảng 3-4 dự án. Bọn này làm theo phong cách là hợp đồng theo nhân công và thời gian. Tao được xem qua thì thấy dự án tao làm ký hợp đồng với chủ đầu tư là 3 người trong vòng 6 tháng. Khoảng 140 triệu/ 1 tháng. Lương tao được trả cao hơn ở công ty cũ kha khá, thằng việt làm cùng tao chắc thấp hơn tao chút, vậy là lương thằng hàn sẽ được 70-80 củ là ít. Công trình tao làm ở Quế võ, cách thành phố chục km. Bắc ninh biết tin có vẻ ưng, ko ngăn cấm, chỉ dặn tuần nào cũng phải về hà nội nhớ. Tao ok, chỗ này thuận tiện xe khách, bọn tao chỉ làm hết sáng thứ 7, về hà nội cũng tiện. 
Công việc thì có bỡ ngỡ 1 chút do làm nhà xưởng, chủ yếu là về kết cấu thép, các hạng mục kiến trúc ko quan trọng lắm, vậy lại lại phải đọc đọc tìm hiểu nghiên cứu các tài liệu về kết cấu thép, về đường xá, thoát nước...Lão chỉ huy trưởng nhà thầu gặp mặt trao đổi thẳng thắn là mỗi tháng hỗ trợ 5 củ. Tao gật gù nhận ngay, ngại đếu gì. 
Tao thuê trọ ở 1 nhà cách công trình tầm 2km, nói chung dân cư khu này cũng đông đúc nhưng nhìn vẫn nét nông thôn. Nhà trọ mới xây có 2 tầng, mỗi tầng 2 phòng, khép kín. Tao chuyển đến thì mới có 1 phòng tầng dưới ở, là mấy thanh niên công nhân nhà máy gần đó, tao chọn 1 phòng ở tầng 2, cạnh đường. Hành trang mang theo chỉ có mỗi balo quần áo và cái chăn mỏng. Chủ nhà là 2 vợ chồng cũng tầm 30 tuổi, đều đi làm công nhân hết cả, ở cùng bà mẹ già tầm 70 rồi. Người nhà quê cũng có vẻ thật thà tử tế, thế là ổn rồi.
Ở được 1 tuần thì thấy nóng, muỗi, bà cụ cũng quan tâm kêu nhà thừa màn thừa quạt, cháu cứ lấy mà dùng. Vậy là mượn luôn. Hôm đó biết ý mua mấy trăm nghìn thịt chó về bảo tay chủ nhà cho em ăn cùng, chủ nhà cũng thích nhậu nên ok luôn, 2 anh em cò cưa đến gần 9h tối rồi ra ngoài sân ngồi uống nước chè hút thuốc. Hắn bảo từ ngày nhà máy về, làng quê ko còn yên bình nữa, công nhân zai gái tứ phía đổ về đây, ừ thì kinh tế cũng phát triển nhưng cũng mệt với các cô các cậu lắm. Làng này còn ít người thuê trọ nên tình hình vẫn ổn chứ mấy làng trên kia, toàn nghiện ngập, trộm cắp nhiều lắm. Lão dặn chú phai cẩn thận giữ gì, anh chị cũng đi làm suốt ngày, tốt nhất đứng để tiền ở nhà. Tao cười bảo em có răng với dép, ko có gì phải lo, hỏi han thêm mấy câu tao cũng kể đang xây dựng nhà máy, hết công trình lại đi, bảo lương được có hơn chục củ mà lão giật mình, lão kêu cả 2 vợ chồng anh còn chưa được 10 triệu...Lão bảo anh có đứa em họ học đại học ra trường ko xin được việc mà đi làm công nhân, nhà máy chú xây xong có việc giới thiệu giúp nhé. Tao gật gù cho phải phép chứ nghĩ làm xong thì tao cũng té rồi còn đâu.
Trưa thứ 7 làm xong xách cặp ra đường lớn bắt xe về hà nội luôn. Về mỹ đình rồi qua thẳng phòng bắc ninh, phòng trọ của tao đã trả rồi, giờ về hà nội còn mỗi chỗ bắc ninh để trú chân thôi. Cơ mà đéo có khóa cửa. Gặp lão hàng xóm đang ngồi hút thuốc, lão mang cái ghế ra cho tao ngồi, 2 anh em lại đàm đạo chuyện nghề, tao kể về công trình mới, lão bảo chỗ đấy ngày xưa anh cũng từng, gái bắc ninh ranh phết. Được tí thì bắc ninh về, thấy tao ngồi chồm hỗm ở đấy thì bất ngờ và vui lắm, vì tao về ko báo trước. 
Tao vào tắm giặt cho thoải mái, rồi quất luôn 1 cuốc với bắc ninh. Bắc ninh nhõng nhẽo kêu sao về ko báo em, tí đi đánh chìa khóa đi, giờ chỉ còn mỗi em cưu mang anh thôi. Tao bóp vếu em phát, nghĩ bụng, còn đầy, phấn cũng ở 1 mình mà, ko biết dạo này ra sao, đã yêu thằng công tử chưa...

450
Chưa có đánh giá.

Để lại ý kiến của bạn

cafe phim 3d 3

Cà phê phim Memoria giá rẻ | Cafe Film 213 | Cafe 3D | Cafe riêng tư lãng mạn cho các cặp đôi | Cine Cafe box 213 Vũ Tông Phan, Thanh Xuân | Cafe phòng riêng | Cafe mở đêm | Cà phê ngủ trưa | Cafe cách âm kín đáo |  Địa điểm rủ bạn gái người yêu đi chơi xem phim ở hà hội | Cafe phim không có camera

Hỗ trợ trực tuyến
Hotline:
02 462 953 223
1 /0 tư vấn viên