Quan caphe film 213 dau tien tai Ha Noi

Bí kíp tán gái của fun fun phần 2

Cập nhật: 06/02/2020
Lượt xem: 550
Tháng lương đầu tiên. Việc đầu tiên là trả luật 5 triệu, luật bảo chưa cần, anh cứ cầm lấy khi nào rủng rỉnh thì trả, ẻm nhất quyết ko lấy. Cũng đúng hôm đó Luật bảo sẽ chuyển nhà, ở Spa luôn cho tiện quản lý. Tao bảo tùy em, đã nói với bắc ninh chưa, luật bảo nói rồi. Tối tao dẫn 2 ẻm đi ăn lẩu khao tháng lương mới, uống vài chai beer. Tối về cả 3 bàn chuyện nhà cửa, bắc ninh bảo ko sao, em tìm chỗ khác được, bắc ninh hỏi tao là anh thế nào. Tao bảo anh cũng tìm chỗ khác chứ thế nào. Không khí đậm màu chia ly, buồn man mác.
Tao lên công ty hỏi thăm dò, vừa hay em thư ký bảo chỗ em có phòng trống đấy, ở khu mễ trì, phòng đôi vợ chồng vừa chuyển đi, tao bảo vậy khi về cho anh xem qua nhé. Ra về, tạt qua xóm trọ ẻm thư ký, mà đây cũng ko phải xóm trọ lắm, có 1 nhà 3 tầng xây theo kiểu dở nhà dân dở nhà nghỉ, tầng 1 có 1 phòng cho thuê, tầng 2 có 2 phòng, tầng 3 có 1 phòng. Nhà mới, rất đẹp, phòng nào cũng khép kín, rộng khoảng 15-16m2. Giường chiếu có sẵn, phòng tắm gương vòi sen sủng đủ cả. E thư ký ở tầng 2, phòng trống ở tầng 3. Nhà chủ nhà ngay bên cạnh, chung sân, chung cổng với nhà cho thuê. Tao rất ưng, giá cho thuê là 800k. Tao sẵn tiền, đặt cọc luôn, hẹn cuối tuần thì chuyển.
Về nhà khoe với các ẻm đã tìm được phòng, ẻm bắc ninh kêu ô nhanh thế, sao ko tìm hộ em luôn. Luật bảo tối mai qua xem phòng anh thế nào nhé, gớm, chưa gì đã đi thị sát luôn vậy. 
Cuối tuần đo được nghỉ cả thứ 7, tao chuyển đồ cho luật trước, rồi chuyển đồ cho tao, cũng gọn nhẹ chả có gì nhiều nên nhanh chóng xong việc. Bắc ninh mặt ỉu xìu bảo bỏ em lại 1 mình à, sao 2 người vô tâm thế. Ừ, nghĩ ra vô tâm thật, Luật bảo chị sẽ ngủ lại đây đến hôm nào em tìm được phòng. Tao thì sang nhà mới vì dọn hết đồ đạc chăn chiếu đi rồi, lại ko thể ngủ chung với 2 ẻm được. Tầng 3 1 mình 1 phòng, có 1 cái sân phơi khá rộng, là sân phơi đồ của chủ nhà, tao thấy nối thông với nhà chủ, tuy nhiên em thư ký bảo đây cũng là sân phơi chung, kiêm sân chơi chung, xóm trọ hay tổ chức liên hoan ở trên này vì rộng, mát. Em thư ký ở cùng với 1 đứa bạn làm về du lịch, phòng cùng tầng 2 là đôi vợ chồng ngoài 30 làm gì chưa rõ, tầng 1 là 6-7 ông công nhân xây dựng ở tập thể. 
Tao xuống phòng em thư ký chơi, nhìn thấy bếp núc đầy đủ, trong đầu đã có ý nghĩ xin ăn ké nhưng chưa dám nói, phải để từ từ thân thiết mới dám nhờ. Em du lịch có vẻ nhí nhảnh, nói nhiều, tuy mới gặp nhưng cũng trò chuyện như đã thân quen.

Đến thứ 3 thì tao nhận lệnh từ luật tối về chuyển nhà cho em bắc ninh, ẻm tìm được phòng rồi, tao hỏi ở khu nào thì luật bảo ko biết, bắc ninh báo thế thôi. Vậy là đi làm về phi ngay sang, bắc ninh đã dọn dẹp đóng thùng đóng gói cả rồi, ẻm kêu tìm được phòng chỗ đình thôn, gần khu mỹ đình sông đà, ô thế là cũng gần chỗ tao, cách nhau tầm hơn cây số. Chuyển mấy chuyến mới hết, cái tủ quần áo tháo lắp ra đã mất bao công sức, lại cồng kềnh, may là chuyển buổi tối đường vắng nên cũng đỡ. Mãi đến 10h tối mới xong, mệt vl. Tao bảo biết thế thuê mẹ chuyến xe 3 bánh nó chuyển cho phải ngon ko. Luật thì tí lại gọi điện kêu xong chưa, em đang bận ko về được, anh cầm giúp em mấy bộ quần áo của em ở đấy rồi mang về phòng anh cho em, lúc nào em qua lấy. Vkl, thân khuân vác khổ thế. Xóm trọ mới của bắc ninh có mỗi 2 phòng, cũng rộng rãi sạch sẽ, sân rộng, ở riêng biệt. Bắc ninh than thở sắp ra trường rồi còn phải chuyển nhà, tao bảo ơ thế ko định ở hà nội làm hay sao, bắc ninh bảo chưa chắc, em có chỗ làm xí trước ở quê rồi...

Tối đến giờ còn chưa được cái gì vào mồm, bắc ninh rủ đi ăn, tao bảo thôi, anh về ăn rồi còn tắm giặt ngủ nghỉ luôn. Về khu trọ mới nhớ là chưa có chìa khóa cổng, lại phải gọi điện cho em thư ký mở cổng giúp, ẻm kêu cho anh 1 cái luôn, đợt trước em đi đánh chìa khóa đề phòng quên nên đánh liền 5-6 cái, anh đi đâu về muộn thế. Tao bảo đi làm thêm tí, em thư ký nhìn tao với ánh mắt ngưỡng mộ nói anh chịu khó thật...Tao được khen nhưng mà thấy hơi ngại ngại.

Đến đợt thanh toán, tao được giao chấm khối lượng cho nhà thầu. Công việc cơ bản là ngồi cùng soi bản vẽ, cùng cộng trừ nhân chia, thực tế thi công có gì sai khác không, thể hiện ở chỗ nào thu thập giấy tờ thể hiện sự phát sinh. Hôm đầu tiên phải làm thêm muộn, ở đến 9h tối, dự kiến phải vài ba hôm mới xong. Ra về, lão nhà thầu đưa phong bì tao từ chối, hắn bảo đây là hỗ trợ chú ở lại làm thêm thôi, hắn dúi vào túi bằng được. Về bóc ra thấy có 1 củ, đấy là cái phong bì đầu đời tao được nhận. Hôm sau cũng thế, làm xong cũng đến 9h lão nhà thầu lại đưa bảo anh gửi hỗ trợ chú làm thêm. Đến hôm thứ 3 cũng làm kiểm tra xong, nói chung có sai khác nhưng ko đáng kể, tao coi như chấp nhận khối lượng. Lão lại đưa phong bì rồi bảo nếu chú có gửi gắm gì thì ới anh tiếng, anh em cùng làm cùng ăn, trước chú thì các ông kia cũng thế. Tao nghe vậy thôi chứ ko dám manh động, lúc ấy còn trẻ người non dạ, chỉ ghi nhớ trong đầu rằng có 1 phương pháp kiếm tiền là gửi khối lượng. Vậy là 3 ngày làm 3 củ, cũng ngon phết. Tổng giá trị đợt thanh toán đấy hơn 5 tỷ thì phải, nếu gửi thì gửi ra sao, phải ký tá khống 1 loạt giấy tờ, cái này chắc chắn ko thể ăn mình được. 
Công ty có chế độ xe chở người làm thêm về, 9h là về. 1 người cũng có xe. Về đến chỗ gửi xe máy lão lái xe bảo mai có làm thêm nữa ko, tao bảo ko anh, nay xong rồi, hắn xòe giấy bảo ký hộ anh xác nhận quãng đường phát để anh còn lưu cuối tháng thanh toán. Tao xem thấy tận 4 hôm, hỏi hắn em làm thêm có 3 hôm mà anh, lão bảo chú ký hộ anh hôm nữa, tuần trước có 1 buổi chở thằng bên điện nhưng quên ko ký, tao bảo thế thì anh phải bảo nó ký lại chứ. Lão ậm ừ rồi cười cười nói bọn anh chạy thêm này được mấy đâu, mệt mỏi 9h mới được về. Tao hiểu ý bèn trả lời, em thì ok thôi nhưng sau bọn nó check dữ liệu làm thêm, không khớp thì hỏng. Lão bảo ừ thôi thế để mai anh bảo thằng bên điện nó ký lại. 
Kể ra thân với em thư ký cũng lợi phết, đăng ký làm overtime nọ kia ẻm cứ tự động làm cho tao, xin ký bọn hàn giúp tao. Về đến nhà gần 10h thấy phòng ẻm thư ký vẫn mở cửa, tiếng nói cười rôm rả bên trong, cả giọng nam giọng nữ. Tao ngó đầu vào hê nhô thì thấy 2 thằng đực ngồi bên trong đang chém gió. e thứ ký kêu ơ anh về rồi à, tao ậm ừ bảo mai đăng ký làm thêm cho anh nhé, ẻm vâng ngoan như cún.
Từ hôm chuyển trọ, mới gặp luật có 3-4 lần, vừa bận đi làm, vừa xa nhau, Spa của Luật tít trên phố, thành ra ít gặp nhau. Tối tối chỉ gọi điện, chat chit, mấy hôm nay làm thêm còn ko cả nói chuyện với nhau. Đang quen thói tối nào về cũng gần nhau, được sờ sờ mó mó, giờ ko có cảm thấy khó chịu, ngứa ngáy tay chân. Gọi điện cho Luật, bảo nhớ, Luật kêu em cũng nhớ, tao bảo gặp nhau luôn nhé, luật kêu muộn rồi còn gì, mai còn đi làm. Tao bảo kệ, Luật kêu hihi thế qua đi, Tắm ầm phát rồi phóng qua, gọi luật ra , kiếm 1 nhà nghỉ và quần nhau tới tấp, đến gần 12h mới về. Phê.
Thong dong ra về, phố đêm hà nội vắng vẻ tạo cho cảm giác bình lặng đến lạ thường, qua đoạn kim mã, thấy bóng dáng ai quen quen đi phía trước, nhìn xe, nhìn biển, ô, là Phấn. Phấn vẫn đi làm nghề này hay sao ?

Tao phóng vọt lên ngang hàng phấn, tao quát đứng lại, cướp đây, phấn quay sang nhìn thấy tao, cười tươi bảo ơ anh, anh cướp luôn hộ em cái. Vừa đi xe vừa nói chuyện hỏi em đi đâu giờ này mới về, phấn bảo em đi làm, tao hỏi làm gì, phấn cười kêu làm việc chứ làm gì. Tao hỏi giờ ở đâu rồi, phấn kêu em ở cùng bạn ở ngõ nhà anh thuê đấy, anh chuyển đi rồi à, em thấy treo biển cho thuê nhà mấy tuần nay. Tao ừ. Phấn bảo anh ăn gì ko, ngồi nói chuyện tí. Vừa quật nhau với Luật xong cũng đói, tao ok, vào ngõ kiếm quán ăn đêm, gọi hai bát miến với mấy cái nem rán linh tinh. Nhìn phấn, vẫn như xưa, ý tao là vẫn đẹp như thế. Tao bảo anh nhớ lần trước em nói ra trường em sẽ bỏ nghề... Phấn cười, thì em bỏ lâu rồi còn gì, giờ em đi làm văn phòng bình thường, nhân viên gương mẫu, đợt này đang sắp có thanh tra nên phải làm đến giờ mới về đấy anh. Vãi, hóa ra là đi làm thật á. Tao hỏi em làm gì, phấn kêu em làm kế toán tài chính, sắp có kiểm toán vào nên bù đầu lo hồ sơ giấy tờ. Hỏi tiếp công việc ổn chứ, ẻm kêu cũng được, hơi áp lực, rồi em hỏi tao dạo này thế nào, tao bảo anh cũng bình thường. Ăn hết bát miến phấn bảo em định thuê lại nhà cũ của anh có được ko, tao bảo nhà đấy ổn mà, nhưng em ở 1 minh thì hơi đắt, có 3 phòng ngủ đấy, rủ bạn đến ở cùng chia tiền cho đỡ phí. Phấn cười, phấn bảo câu này hình như ngày xưa anh cũng nói với em. Chạm đến ngày xừa, tao im lặng. Ăn xong ra về, phấn bảo khi nào rảnh đi cafe nhé. Tao gật.
Văn phòng công ty có 1 bà sinh năm 85, phải nói là nửa dưới quá đẹp, tính từ bụng xuống quá thể nuột, mông căng, chân dài, đùi trắng, eo thon, mướt mườn mượt nhưng mặt thì ko xinh, môi mỏng, cười phát là hở hết cả lợi. Cả đám kỹ sư suốt ngày trầm trồ khi ngắm cặp giò bà ý, thằng nào nhìn cũng rớt dãi. Nghe nói bà này theo trường phái độc thân, đéo yêu, cóp tiền đi du lịch nước ngoài. Anh em nghe vậy lấy làm tiếc lắm, mấy lão bên cơ điện còn nói cặp giò kia mà banh ra để giã thì còn gì để nói nữa. Dường như mụ 85 cũng biết điều đó, mụ toàn mặc váy ngắn hoặc quần bó căng để khoe dáng, tôn dáng, cũng đi cùng tuyến xe về. Hôm cuối tuần tao được tận mắt chứng kiến khi vô tình ngồi cạnh mụ lúc ra về. Đùi trắng mịn không tì về, có thế nói sánh ngang với đùi em mỹ nhân. Tao nhìn chằm chằm vào đùi mụ mà hỏi sao trắng ko tì vết thế này, mụ bảo mất bao tiền chăm dưỡng lại chả thế, tao bảo liệu có thể nào cho tiểu đệ thưởng thức 1 chút chăng, cả xe cười ồ lên, mụ cũng chả phải vừa, mặt ko biến sắc mà nói có nhiều người muốn giống chú lắm nhưng phải xem trình chú thế nào. Tao nghê ngao hát, đường vào chân em ôi băng giá, trời mùa đông anh cũng quyết chui vào, cả xe lại 1 phen cười ồ lên nữa. Mấy thằng đực khoái chí lắm, hình như từ trước đến giờ chúng nó chỉ dám ngắm xuống chứ chưa thằng nào dám buông lời trêu ghẹo...
Về nhà trọ hỏi em thư ký về mụ 85, ẻm kêu chị ấy lạnh lùng lắm, suốt ngày chỉ rình săn vé đi du lịch, chả yêu đương gì, ko biết có phải les ko. Vừa rồi chị ấy săn được vé đi singapore có hơn trăm nghìn đấy, tháng 6 đi thì phải. Mà anh tò mò làm gì, chị ấy ko thích đàn ông đâu, haha. 
tối cuối tuần, gọi luật bảo qua anh đê, luật kêu bận lắm, cuối tuần mới nhiều khách, bà chị gái lại chả để ý đến spa, chỉ chăm chăm quần áo thành ra em bận tối mặt. Hồi đó tao được luật tiết lộ rằng bán quần áo lãi khủng lắm, có tháng shop đấy lãi cả gần trăm triệu. Tao bảo luật ở nhà mà kinh doanh, luật kêu ko, em vẫn thích đi làm, sau này thì tính sau.
Người yêu bận, chó mèo ko nuôi, các tiểu muội đã có nơi có chốn, bơ vơ ko biết đi đâu. Gọi điện cho bắc ninh, bắc ninh kêu đang đi chơi roài, 9h mới về, có gì thì 9h hẵng qua. Ko biết đi với ai mà nghe giọng nhạt nhẽo thờ ơ lắm, may có câu kèm theo 9h hẵng qua vớt vát lại. Lại ở nhà online. Vào like ảnh giữa, ảnh tóc vàng liên tục, dường như thông báo cho các ẻm biết là vị sư huynh ngày xưa vẫn luôn theo dõi các em, đéo thấy em nào ý kiến gì. Rốt cuộc thì cũng có người pm, là thôi miên. Thôi miên bảo rảnh ko anh ơi, đi cafe tí, tao bảo thôi, sợ lắm, ẻm kêu đi đi, em kể cho nghe vài bí mật. Mợ nhà nó, cảm giác em thôi miên chứa cả bầu trời bí mật, khiến người ta rất tò mò. Tao bảo thế qua đây đi, ra mỹ đình cho mát, ẻm kêu anh chuyển nhà rồi á, tao ừ, cho ẻm địa chỉ bảo em qua đón anh, đi 1 xe cho tình cảm. Thôi miên cười nói, vãi cả tình cảm, ngồi 1 xe cách xa nhau cả cây số phát ngượng ra mà tình với chả cảm...

Sau lần chịch bắc ninh, ko thấy ẻm kêu ca về việc tâm thần hoang tưởng nữa, tuy nhiên tao cảm giác ở thôi miên có sức mạnh gì đó bất thường nên tao hỏi. Tao nói rõ tình trạng của bắc ninh y như bắc ninh kể, thôi miên nghe xong, hút 1 hơi sinh tố rồi nói em có thể gặp bạn anh được ko. Tao bảo để làm gì, thôi miên kêu chỉ gặp thôi, có lẽ ko đơn giản là chứng hoang tưởng, một người bình thường như anh kể ko tự nhiên mà hoang tưởng đâu, hoang tưởng thường xảy ra với những người đã trải qua sang chấn tâm lý rất mạnh hoặc người nào đó bị sức ép tâm lý quá lớn, mà như lời anh kể thì bạn anh rất bình thường. Tao ngạc nhiên, thôi miên vừa nói những cái rất logic lại hơi huyễn hoặc. Thôi miên bảo em nói ra chưa chắc anh đã tin nhưng em cũng đã từng bị như thế, và em đã vượt qua, thậm chí em ko chỉ nghe thấy mà còn nhìn thấy, em tưởng mình hoa mắt, tưởng mình thần kinh, nhưng ko, em kiểm chứng nhiều lần thì ko phải. Tao nghe thôi miên nói lại càng mơ hồ, thôi miên bảo thôi cứ để em gặp bạn anh nhé, biết đâu em có thể giúp được. Tao bảo ừ, thế thì tí nữa đi gặp luôn...

8h30 đã thấy bắc ninh gọi điện hỏi anh ở đâu qua đi, tao bảo đang cafe với bạn, hay em qua cafe luôn, bắc ninh hỏi địa chỉ quán rồi kêu thế tí em qua nhé. Tao bảo lại với thôi miên là đứa bạn anh kể nó chuẩn bị qua đây, thôi miên gật gù. Tao hỏi chuyện thôi miên học hành, nghề nghiệp, ẻm cười nói chưa xác định rõ, ra trường thì xin việc ở hà nội, ko được thì về quê ăn bám. Hỏi đá sang chuyện yêu đương, thôi miên cười nói chán rồi anh ạ, trải qua vài ba mối tình chả đi về đâu, giờ chán yêu rồi, chờ nhân duyên đến thì cưới cho xong. Đang nói chuyện thì thấy bắc ninh đi vào cửa quán, tao đứng dậy hú tiếng rồi vẫy vẫy tay, Bắc ninh nhìn tao cười tươi bước đến, bỗng đâu ẻm đứng khựng lại nhìn vào thôi miên, nét mặt sầm xuống, tao quay sang nhìn thôi miên thì thấy thôi miên cũng đang trừng mắt nhìn bắc ninh. 2 đứa cứ thế im lặng cỡ 15 giây thì bắc ninh quay đi, tao gọi, ẻm ko thưa mà cứ thế bước đi ra ngoài quán. Tao đứng dậy định đi theo hỏi xem có chuyện gì thì thôi miên bảo kệ bạn ấy đi anh, tí nữa bạn ấy sẽ quay lại thôi, tao lại nhìn thôi miên, thấy vẻ mặt em cũng chùng xuống 1 chút. Tao ngồi xuống hỏi có chuyện gì thế, ko thấy thôi miên trả lời, mắt ẻm đang hướng ra phía ngoài cửa quán chăm chú. Tao châm điếu thuốc, uống hớp nước, hút xong điếu thuốc vẫn ko thấy động tĩnh gì, thôi miên cũng trầm ngâm như vậy. Dụi tàn thuốc, nghe thấy tiếng thôi miên lẩm bẩm, ơ nó vẫn ko quay lại à. Tao hỏi nó là ai, thôi miên trả lời là cái người đi cùng bạn anh ấy, tao ngơ ngác bảo có ai đi cùng bạn anh à, anh có thấy ai đâu. Thôi miên kêu anh ko thấy nhưng em thấy...
Định mệnh, chuyện beep gì thế ko biết. Tao vốn ko tin vào mấy thứ kiểu này, thậm chí cho là nhăng cuội, nhưng đây là đang theo dõi, dù ko nhìn thấy, ko hiểu nhưng đang theo dõi câu chuyện. Châm thêm điếu thuốc, rít vài hơi thật sâu, nhả khói mù mịt bỗng thấy thôi miên thốt lên tiếng "kia rồi" , tao nhìn ra cửa thấy bắc ninh đang đi vào, thôi miên lại lẩm bẩm ơ nó đâu rồi. Bắc ninh vào đến nơi nói xin lỗi em để quên túi xách ngoài xe, ra tìm mãi ko thấy, hóa ra chú bảo vệ cất giúp, bắc ninh quay sang nhìn thôi miên bảo chào chị nhé. Tao kéo ghế cho bắc ninh ngồi, tao bảo 2 đứa chắc bằng tuổi nhau, tao giới thiệu tên tuổi tí. Bắc ninh gọi nước xong thì thôi miên bỗng hỏi, người đi cùng bạn khi nãy đâu, bắc ninh hỏi lại ở cậu nhìn thấy à, đấy là bạn tớ đi về rồi mà. Thôi miên nhíu mày nói không phải, người mà đi cùng cậu vào đây khi nãy ấy, bắc ninh ngơ ngác quay sang nhìn tao, tao cũng đéo hiểu gì bèn nói lại: Chuyện trước kia em kể với anh là hay nghe tiếng nói văng vẳng xúi giục nọ kia, dạo này em thấy thế nào, có gì bất thường ko. Bắc ninh quay sang nhìn thôi miên rồi lại nhìn tao, ý như là chuyện đó là chuyện bí mật. Tao cười bảo bạn này cũng ko tò mò gì đâu, em cứ nói đi, có ai quen nhau đâu mà lo. Bắc ninh thở dài rồi nói Thỉnh thoảng vẫn thế, lúc có lúc không, như hôm nay chẳng hạn, bọn em đi chơi, lúc anh gọi, em muốn về gặp anh nhưng cứ có người xúi bảo ko được về, xong đến lúc bạn em rủ về thì em mới về được. Tao quay sang nhìn thôi miên. Thôi miên nhìn bắc ninh hỏi khi ngủ bạn có hay mơ gặp ai đó ko, bạn có nhìn rõ người đó ko. Bắc ninh gật xong lại lắc, rồi kể thỉnh thoảng mơ linh tinh cũng thấy 1 bóng hình quen nhưng ko tài nào nhìn rõ ra là ai. Thôi miên lại hỏi thế có lúc nào thấy hoàn toàn thoải mái, thư thái, ko bị ảnh hưởng gì hay suy nghĩ linh tinh gì ko. Bắc ninh gật đầu bảo có, ví dụ như lúc này, thấy đầu óc nhẹ nhõm.
Đệt, tao hỏi thôi miên có vấn đề gì em nói ra luôn cho nhanh, anh thấy mơ hồ quá. Thôi miên bảo em chưa chắc chắn. Thôi miên lại nhìn bắc ninh rồi hỏi tiếp, tớ hỏi cái này bạn trả lời đúng nhé, mấy năm gần đây bạn có yêu ai sâu đậm ko. Bắc ninh lại quay sang nhìn tao rồi mới lắc đầu, bảo có nhiều người tán tỉnh nhưng ko hiểu sao ko thấy thích ai. Thôi miên nhăn mặt bảo vô lý nhỉ, bắc ninh nói khẽ khẽ tiếp là thực ra thì tớ có thích 1 người, nhưng là từ lâu rồi...

Quán cafe mở nhạc nhẹ không lời, tiếng guitar mộc mạc giản dị nhạc trịnh công sơn. Ánh đèn màu mờ mờ khiến người ta căng mắt mới nhìn rõ cảnh vật xung quanh, hôm nay quá vắng vẻ lạ thường, nhân viên cũng ngồi bàn lễ tân pha chế tít mãi phía cổng, trời cuối xuân đầu hạ, buổi tối còn hơi lành lạnh. Tao vẫn chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện thế nào, chỉ ngờ ngợ là có điều gì bất thường ở bắc ninh mà thôi miên đã nhận thấy rồi thì phải. Tao cười cười hỏi bắc ninh là sao ngày trước em bảo em thích anh từ lần gặp đầu tiên mà, bắc ninh hì hì cười thì đúng là thế mà, người em nói đến chính là anh đấy, mỗi tội anh có coi em ra gì, thiệt là buồn quá đi, bắc ninh nói kiểu nửa đùa nửa thật nên tao cũng chả biết thật hay đùa. Thôi miên trầm ngâm rồi nói bản nhạc không lời này hay quá, vậy là chuyển chủ đề nói chuyện sang âm nhạc, sở thích âm nhạc của thôi miên khá giống tao, nhạc trẻ thì chỉ thích đan trường cẩm ly, nhạc vàng thì quang lê, mạnh quỳnh, trường vũ...
Câu chuyện lại quay sang 1 hướng khác, chủ yếu nói về nghề nghiệp, công việc tương lại. Nửa tiếng sau thì thôi miên kiếu ra về, tao ơ ơ thì thôi miên bảo gặp anh sau nhé, tao hiểu ý, thôi miên bảo à tí bắc ninh chở anh về giúp tớ nhé. Bắc ninh gật. Thôi miên về rồi bắc ninh hỏi bạn anh hơi kỳ quặc nhỉ, tao bảo ừ, nhưng thú vị phết đấy, nó biết làm thôi miên thì phải. Tao cứ gọi là thôi miên cho dễ hình dung, còn theo tao nghĩ thì phải gọi là công năng đặc dị cho chuẩn. 
Bắc ninh lại hỏi thêm quen bạn ấy bao giờ, khi nào, hoàn cảnh quen thế nào, có tình ý gì ko. Chết mẹ, dường như chịch 1 phát là phải gánh 1 đống trách nhiệm thì phải, tao phải trả lời rành mạch hết các câu hỏi của bắc ninh, bắc ninh lần này ko còn lấy luật ra dọa nữa, có khi nào ẻm cho rằng mình có quyền để nạt tao rồi chăng.
Bỏ qua chuyện khó hiểu lúc nãy vì tao nghĩ có thể vì lí do gì mà thôi miên ko tiện nói trước mặt bắc ninh, ẻm ý sẽ nói lại với tao sau. Ngồi thêm lúc nữa tầm hơn 10h thì tao bảo về thôi, bắc ninh kêu để em chở anh về, tao ừ, nghĩ bụng rằng ngồi sau ôm eo cho sướng, đi 1 đoạn thì tao có điện thoại, là thôi miên gọi, thôi miên bảo anh về chưa, chú ý đi đường cẩn thận nhé, đừng để bắc ninh lái xe. Tao hỏi sao thế, có chuyện gì sao, thôi miên nói cứ nghe lời em đã rồi em giải thích sau, tao ngước lên lên nhìn, ơ bắc ninh đang lái sang phần đường bên trái, tao gọi gọi này này em, ko thấy bắc ninh nói gì, phía xa xa là xe tải đang chạy ngược chiều, tao gắt lên em sao thế, bắc ninh vẫn im lặng, đm ko thể nhảy xuống được, tao vươn 2 tay ra phía trước nắm lấy 2 bàn tay ẻm cầm ghi đông, phía kia xe tải nhấn còi inh ỏi, thấy bàn tay bắc ninh cứng đờ, lạnh giá, tao cố lạng lái sang bên phải, nhưng ko thể giảm được ga, Tao thực sự mất bình tĩnh, xe vẫn lao đi lạng lạng, tao thò tay phải vào ổ khóa tắt máy, tay trái vẫn ở ghi đông bẻ lái làm mất cân bằng, theo phản xạ tao với bóp được phanh bên tay trái, xe đổ xòe ra đường...trong phút chốc xe tải sượt qua, lái xe thò đầu chửi muốn chết à, nhìn lòng đường vệt phanh của xe tải đen xì, kéo dài, khét lẹt....

Gió cuốn mây trôi, ánh trăng bàng bạc chiếu rõ mấy hình thù mây kỳ dị vởn vơ xung quanh. Tao nằm ngửa mặt lên trời, thấy chân ê ẩm, hình như bị xe máy đè lên, đầu óc choáng váng. Bỗng thấy 1 gương mặt thò ra ngay trên, tóc xõa vào vai, là bắc ninh, bắc ninh sốt sắng anh, anh có sao ko, tao nhắm mắt lại định thần rồi mở mắt ra, tao bảo ko sao, chắc là vẫn sống. Vài người đi đường dừng lại dựng hộ xe, hỏi han các thứ, tao quay sang nhìn bắc ninh hỏi em có sao ko, bắc ninh bảo em ko sao, may là xe tải họ phanh kịp, tao bảo sao em đi kiểu gì thế, bắc ninh kêu em nghe thấy tiếng bảo rẽ trái đi, em tưởng là anh bảo. Đm, lúc đấy tao đang nói chuyện điện thoại mà. 1 người đi đường nhặt điện thoại đưa cho tao, con đt cùi bắp này vẫn ổn, ko sứt mẻ tí nào. Bắc ninh dắt xe vào vệ đường, tao tập tễnh đi vào vỉa hè, cảm ơn mọi người bảo ko sao. Ngồi ở vỉa hè mới ngó chân ngó tay, bị sát chút ở đầu gối tay, chân thì xe đè vào hơi đau nhưng chắc không sao. Nhìn bắc ninh không chút sứt mẻ nào hết, có lẽ ngồi trước chủ động hơn chăng, mà cũng đéo phải, lúc đấy bắc ninh còn đang ngơ ngơ cơ mà. Tao có điện thoại, cầm lên nghe, vẫn là thôi miên, nghe giọng ẻm có vẻ lo lắng lắm, ẻm hỏi anh có sao ko, nãy đang nói chuyện bỗng thấy dừng rồi nghe tiếng ầm ầm, anh ngã xe à, tao ậm ừ, nói sơ bộ rằng bắc ninh tự dưng mất lái, may là anh đỡ được, xước sát tẹo thôi. Thôi miên hỏi bị chỗ nào, tao mô tả qua loa, thôi miên bảo cứ ở đấy em qua luôn.
Nãy đéo đau, giờ thấy đau hơn, bắc ninh chạy quanh hỏi hỏi han han rồi kêu em đưa anh đi chụp chiếu xem có sao ko. Tao bảo thôi ko sao đâu, nhưng khi nãy đầu óc em vẩn vơ đi đâu ấy. Bắc ninh nghĩ lại bảo rõ ràng em nghe tiếng bảo đi sang trái đi, ko phải là anh sao, tao bảo lúc đó anh đang nghe điện thoại mà, bắc ninh tròn mắt rồi bảo chắc em thần kinh mất rồi, mặt lộ rõ vẻ sợ sệt, chắc em cũng đoán ra là giọng nói vẫn bám theo em bấy lâu. Tao bảo em ko phải sợ, sợ gì, lại đây ôm cái cho đỡ sợ nào, bắc ninh ngồi sụp xuống, tao đưa tay choàng qua khoác vai ẻm. Nghĩ nghĩ suy suy, chả nhẽ chuyện ma mãnh là có thật sao
Thôi miên đến, kêu ngã xe có sao ko mà tình củm thế. Tao bỏ tay khỏi vai bắc ninh, dơ lên chỉ chỉ vào chỗ xước, thôi miên nhìn bảo chỉ thế thôi chứ, tao chỉ chỉ xuống chân, thôi miên bảo mồm miệng có bị sao ko, tao bảo ko, thôi miên cười nói thế mà chỉ trỏ, ko biết nói à. Thôi miên nhìn nhìn qua bắc ninh rồi bảo thôi đi về nhà đã, để em chở bắc ninh, anh đi xe được chứ, tao gật đầu. Về phương diện huyễn hoặc này tao mù tịt, lại trải qua 1 cơn hoạn nạn nên mọi sự tuân theo sự sắp đặt của thôi miên. Tao đi trước, dẫn về phòng của bắc ninh, lúc này đã hơn 11h, ngõ vắng, xóm trọ của bắc ninh tối om, phòng bên cạnh thấy khóa cửa ngoài, chắc là về quê hay đi đâu rồi. 
Về phòng, điện sáng, tao kéo quần lên thấy chỗ chân hơi sưng tí, bắc ninh lấy dầu đưa tao, nghĩ lại vẫn rợn, may là không sao. Thôi miên đưa mắt nhìn quanh phòng 1 lượt rồi lại ra cửa đứng ngó nghiêng, tao mặc kệ, tập trung xoa dầu, mồm nói cảm hơn em nhé, ko thì khéo tèo. Lòng bỗng căm giận cái huyền ảo bỏ mẹ gì kia, đm rảnh háng quá lại hại người hả, tao ngồi xe mà vẫn dám manh động, đúng là ko coi ai ra gì rồi. Bắc ninh thay quần áo xong đi ra lại ngồi cạnh tao nhìn ngó, xác nhận tao ko có vết gì nữa mới nói việc này kỳ lạ thật. Tao bảo lần trước anh khuyên em đi xem bói toán em đã đi chưa, bắc ninh kêu em đi rồi, thôi miên đứng ở cửa cũng quay ngoắt lại hỏi thế thầy nói gì. Bắc ninh kêu chả nói gì, phán yêu đương hạnh phúc, sống lâu trăm tuổi, tao phì cười, nghĩ bụng thầy nói thế là chuẩn, với ai cũng chuẩn. 
Nhìn lên thôi miên thì nét mặt em bình thường mà gật đầu, xem ra ưng ý với câu trả lời đó, ẻm nói chắc thầy ko nhìn ra được, ko phải ai cũng nhìn được. Tối nay tớ ngủ đây được ko bắc ninh, chỗ tớ đóng cửa sớm, giờ về chắc ko vào được, tao đang định nói lần trước nửa đêm em vẫn rủ anh đi ăn để kể tội mỹ nhân được mà nhưng nhanh chóng gặp ánh mắt của thôi miên, tao hiểu có ý ngầm nào đó nên lại ngậm miệng. Bắc ninh quay sag nhìn tao, ý rằng thôi miên là bạn lạ, mới gặp 1 lần, ko muốn cho ở lại, tao bèn bảo muộn rồi, anh cũng ở lại được ko. Thôi miên phì cười nói nhỏ tát nước theo mưa. Đm, đúng là con gái, sâu sắc có thừa nhưng nhiều lúc vẫn nghĩ nông cạn quá, tao ở lại thì đương nhiên là bắc ninh mới đồng ý cho thôi miên ở lại. Hoặc là cũng có thể thôi miên ko biết chuyện tao với bắc ninh thân thiết hơn bạn bình thường. Bắc ninh nghe tao nói xong thì bảo ok, nhưng anh đừng làm gì bọn em nhé, vkl em...
Đêm ấy, nhiều thứ vượt qua sức tưởng tượng của tao vào thời điểm đó...

Tao bảo 2 đứa ngủ đi, anh thức cho, chơi game tí là hết đêm, sáng mai anh về ngủ bù. Bắc ninh chưa kịp nói gì thì thôi miên đã cất tiếng rất dứt khoát, anh lên giường đi, em nằm ngoài, bắc ninh nằm giữa, anh nằm trong cùng. Tao ko quen nằm trong nên nói để anh nằm ngoài được ko, thôi miên kêu ko được. Cũng chẳng thèm giải thích tại sao ko. Bắc ninh thì ngơ ngơ ngác ngác vì ko rõ thôi miên là người thế nào mà tao lại nghe lời nàng ấy như vậy. Tao bảo bắc ninh đi ngủ, bắc ninh bảo cứ để điện sáng cho đỡ sợ, tao cũng đồng ý nhưng thôi miên nói như ra lệnh anh tắt điện đi. Tao lại lọ mọ dậy tắt điện, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ ngoài đèn đường và thêm chút ánh trăng chiếu qua ô thoáng. Nằm 1 lúc im ắng, giường rộng, nằm 3 người vẫn thoải mái. Bắc ninh dường như đã ngủ say, nghe tiếng thở đều đặn chậm rãi, tao liu riu chìm vào giấc ngủ, chỗ xước sát tay khi nãy đã được băng lại rồi. 
Nằm khoảng 1 lúc lâu, tao tỉnh giấc, ko thấy bóng trăng qua ô thoáng nữa, vậy là trăng đã vượt sang bên kia, chắc phải hơn 1h rồi, quay sang ôm em bắc ninh phát, ko thấy em phản ứng, chắc là ngủ say rồi. Nghĩ trong đầu thôi miên nằm bên ngoài nên tao cũng ko dám manh động, tao với với tay thêm tí thì thấy trống trải, ơ hay, thôi miên đâu rồi, tao với điện thoại bấm phát cho sáng màn hình, nhỏm đầu dậy ngó thì đúng là không thấy thôi miên đâu, đệt, tự nhiên có cảm giác ghê ghê, tao ngồi dậy mò ra cửa định ra bật điện thì bỗng nghe tiếng nói chuyện nhỏ, như là đêm nên vẫn nghe rõ, là tiếng thôi miên. Thôi miên đang nói " Sao mày lại hại nó" Tao lắng tai, ko thấy tiếng trả lời, 1 lúc lại nghe tiếng nói tiếp vậy anh ấy liên quan gì, vẫn ko thấy tiếng trả lời, chả nhẽ thôi miên đang nói chuyện huyễn hoặc à. Tao bật đèn, sáng chói mắt, nheo nheo mắt mở cửa thì thấy gió lạnh, thôi miên bước vào luôn, vẻ mặt nhăn nhó không nói gì, thôi miên lại ngồi giường 1 lúc mới nói anh dậy làm gì thế, tao bảo anh tỉnh dậy ko thấy em nên sợ có chuyện gì, thôi miên thở dài mệt mỏi bảo thôi ngủ tiếp đi anh, anh cứ để điện thế cũng được. Tao hỏi em vừa nói chuyện với ai đó, thôi miên nhìn sang bắc ninh đang nằm ngủ rồi lại nhìn tao bảo em nói chuyện điện thoại thôi, sợ mọi người tỉnh giấc nên ra ngoài nghe điện, thôi ngủ đi anh. 
Tao lên giường nằm, nhắm mắt, được 1 lúc thì bắc ninh choàng tay qua ôm, tao hé mắt nhìn, nét mặt tươi tắn như đang có giấc mơ đẹp. Tao gạt tay ẻm ra, đè lên ngực khó chịu bỏ mẹ. Để điện sáng đéo thể ngủ nổi, tao gọi hỏi thôi miên ngủ chưa, ẻm trả lời chưa, tao bảo tắt điện đi nhé, sáng này ko ngủ được. Thôi miên im lặng mấy giây rồi nói vâng, nhưng anh đổi chỗ cho bắc ninh, anh nằm giữa đi, tao bảo sao thế, thôi miên nói nhỏ cứ nghe lời em. Tao đẩy nhè nhẹ bắc ninh vào trong, bắc ninh có vẻ ngủ say lắm, tao tắt điện rồi leo vào nằm giữa, hương phụ nữ phảng phất giữa 2 nàng mà tao ko thấy cảm hứng, đầu óc cứ rối bời. Thôi miên sờ sờ nắm tay tao rồi bảo, anh ngủ đi, nó ko làm gì được đâu. Định mệnh, tự nhiên chêm thêm 1 câu đấy làm tao vừa tò mò vừa sợ, tao hỏi nó nào, thôi miên bảo cái tiếng nói ám ảnh bắc ninh ấy, nó ko làm gì được anh, tao lại hỏi sao em biết, thôi miên trả lời nếu nó làm gì được anh thì anh đã tèo rồi...
Tao ngủ, tự nghĩ trong đầu rằng địt mẹ nó sợ đéo gì, toàn chuyện nhăng cuội. Tao quay sang bên thôi miên và từ từ ngủ. 
Cũng đéo biết bao lâu, tao nghe tiếng cười văng vẳng đâu đây, nghĩ bảo đêm hôm bọn buồi nào còn đùa nhau ngoài đường, tao vẫn nằm im, nhưng lại nghe tiếng cười nói mỗi lúc 1 gần, tao lắng tai nghe, đéo thể nghe rành tiếng gì, mở mắt, thấy thôi miên đang quay lưng lại tao, có ánh sáng mờ mờ chiếu lên từ phía mặt thôi miên, nhìn thấy vành tai ẻm sáng sáng, tao giật này mình bật dậy, ánh sáng đó biến mất, thôi miên vẫn đang ngủ, quay lại nhìn bắc ninh, thấy ẻm cũng đang quay lưng lại tao. Tuốt mồ hôi, đéo hiểu thế nào nữa, hay do mình mơ ngủ, mình nhìn nhầm, tiếng cười khi nãy cũng im bặt, Tao nằm xuông lẩm bẩm nói đm dọa bố à, thích thì ra mẹ đây, bỗng ghe tiếng thôi miên bảo thật đấy, ko phải dọa đâu...

Thôi miên bảo anh ôm em đi, tao ko hiểu gì, thôi miên nói lại ôm em đi. Tao nghe lời, đưa tay qua ôm, vừa ôm thôi miên thì cảm giác rùng mình 1 phát, thôi miên lại im lặng ko nói gì nữa, tao ôm ngượng nghịu, thấy thôi miên nói rất khẽ, anh coi em như là bắc ninh đi. Tao chợt hiểu, tức là thôi miên đang đóng giả bắc ninh để đối phó với cái huyễn hoặc kia, tao thả lỏng tay, tự nhiên hơn chút, tao thở chậm rãi nhưng cảm giác thôi miên thở hơi gấp, thằng nhỏ của tao tỉnh dậy rồi, đang ép sát mông thôi miên, đấy là phản xạ tự nhiên chứ thực tình tao chưa ham muốn. Nhưng đã ôm thế thì tay cũng ko để yên được, tao khe khẽ đưa lên ngực xoa nhè nhẹ rồi luồn hẳn vào trong bóp bóp, căng phết, đầu ti thấy nhỏ lắm. Thôi miên thở gấp hơn nhưng vẫn nằm im, bỗng dưng cảm thấy có gì khác lạ, bắc ninh ngồi dậy, xuống giường và đi ra cửa, tao rút tay ra bảo ơ bắc ninh dậy làm gì, thôi miên cũng cất tiếng, thôi chết, hỏng rồi, anh dậy ngay đi. Tao vùng dậy bật điện, bắc ninh đã mở cánh cửa ra rồi. Điện sáng, tao định tiến lại đánh thức bắc ninh thì thôi miên bảo đừng động vào, bắc ninh tự quay lại giường nằm, lại nằm ngủ như chưa có chuyện gì. Đm, đây gọi là mộng du à. Thôi miên cũng đã ngồi dậy, ẻm thờ phào, nhìn 2 mắt sâu trũng chắc cả đêm ẻm chưa ngủ thì phải. Thôi miên bảo tại anh làm em mất tập trung, tao ngơ ngác, thôi miên đứng dậy ra cửa ngó ngược ngó xuội rồi đóng cửa đi vào, ngồi xuống giường, ẻm nói sức mạnh này thật không đơn giản, em ko nhìn thấy được nữa. Tao bảo tóm lại là thế nào, anh chả hiểu gì cả. Thôi miên mới kể, khi nãy ở quán cafe em rõ ràng thấy 1 bóng theo sau bắc ninh đi vào, em trừng mắt nhìn xong bắc ninh đi ra, lúc sau bắc ninh quay lại thì ko thấy nữa. Khi ra về em có linh cảm xấu nên mới gọi cho anh đấy. Khi nãy anh nghe thấy tiếng cười phải ko, em cũng nghe thấy. Em đang ko rõ tại sao anh cũng có thể nghe được. Tao ngơ ngác hỏi, nãy anh thấy có ánh sáng phía mặt em nhìn ghê vãi, thôi miên bình thản nói ko, đấy là điện thoại của em thôi, nó báo tin nhắn cập nhật. Thôi miên cầm điện thoại lên, à thì ra là thế, tao chưa được sờ vào iphone bao giờ nên chưa biết. Lúc đấy cũng đéo hiểu iphone có gì hay. 
Thôi miên nói tiếp, khi nãy em nghe tiếng nên ra cửa, ko hề nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng, em có hỏi tại sao làm hại bắc ninh thì thấy tiếng trả lời rằng nó ko hề làm hại, đấy là do bắc ninh tự chuốc lấy, em hỏi tiếp thế anh có liên quan gì mà kéo anh vào vụ ngã xe, nó bảo chỉ là vô tình, anh hay người khác ngồi xe thì cũng như thế, nhưng anh đã cứu được bắc ninh. Đệt, càng lúc càng rối, tao hỏi thế sau đó thì sao, thôi miên nói thì anh bật đèn, ánh sáng, mọi thứ tan biến...Nãy em bảo anh ôm em để đánh lừa cảm nhận xem sao nhưng anh làm em mất tập trung, nó nhanh chóng chuyển qua bắc ninh thật tạo sự mộng du, ko hiểu nó định dẫn bắc ninh đi đâu. Tao nhăm mặt nói bắc ninh có kể với anh là bị mộng du bao giờ đâu nhỉ, thôi miên phì cười, người bị mộng du lại còn biết mình mộng du thì gọi gì là mộng du nữa, tao buột miệng hỏi thế gọi là gì, thôi miên cũng buột miệng trả lời chắc là thẩm du. Vkl

Tao nặn óc suy nghĩ xem rốt cuộc là thế đéo nào nhưng nghĩ mãi ko hiểu, tao hỏi sao em lại cảm nhận được mấy thứ kỳ lạ đó, thôi miên nói em kể anh tin hay ko thì tùy nhé, mấy năm trước em cũng bị tình trạng nghe tiếng văng vẳng bên tai, em đi khám, đi cả vào viện tâm thần, nhưng ko thay đổi được gì, em mặc kệ. Rồi có đêm em mộng mị linh tinh, trong giấc mơ em nhìn thấy và cảm thấy nhiều điều lạ lẫm, sau đợt đó em cảm nhận được những sự bất ổn, nhìn thấy những hình bóng ảo ảnh, em lại đi khám mắt, khám tâm thần, kết quả chẳng có vấn đề gì, mà ko phải lúc nào cũng nhìn thấy...Sau em có đi hỏi một vài chỗ thì họ chỉ bảo đấy là căn cơ, như mình gọi là cơ duyên ấy, nếu có cơ duyên phải nắm bắt được, ko nắm bắt được rất dễ sinh hỗn loạn đầu óc, dễ tèo lắm. Em cũng nghe nói thế chứ ko biết thế nào. Nghe mà rối hết cả rắm, tao tiện thể hỏi luôn thế vụ mắt em lúc thì nhìn vào thấy choáng, lúc thì ko, thế là sao. Thôi miên trả lời luôn bảo anh có nghe thấy cái gọi là sức mạnh tinh thần ko, em chỉ biết lúc nào em tập trung nhìn người đó sâu sắc thì người đó thường quay mặt đi, em cũng ko biết cảm giác người khác nhìn em bị thế nào vì em có trải qua đâu...Tao nghĩ thế là công năng đéo gì ko biết, tao hỏi luôn 1 câu ngờ nghệch nữa là em có thiên lý nhãn hay biến bài như thần bài ko, thôi miên phì cười bảo đấy là phim của châu tinh trì mà anh, ngoài đời làm gì có...

Tao kết luận 1 câu, huyễn hoặc vl, anh đéo tin. Tao vùng dậy ra cửa châm thuốc hút, tao nghĩ toàn tào lao, thời đại iphone rồi, đéo gì tồn tại những chuyện thế này. Tao nghĩ lúc bắc ninh lái xe có thể do mất tập trung vì nghĩ về cái gì đó thôi, còn tiêng cười tao nghe được có thể là ảo giác hoặc bọn lồn nào đi ngoài đường cười. Hút xong điếu thuốc tao hỏi thôi miên là mấy giờ rồi, thôi miên nói 2h15. Tao bảo ngủ tiếp đê, thôi miên bảo vâng, hình như nó đang cố tình thăm dò em thì phải, tao bảo vớ vẩn. Thôi miên bảo vâng anh ko tin cũng được. Lần này tao tắt điên, quay vào ôm bắc ninh, tao dần dà mò ngực bắc ninh mà nhào nặn, có vẻ mạnh tay quá làm bắc ninh tỉnh giấc, bắc ninh thì thầm anh làm gì đấy, còn bạn anh đang nằm cùng mà. Tao rụt tay lại, mệt vl, ngủ cũng ko yên, tao chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. 
Lần này lại nghe tiếng nói, tiếng văng vẳng nói chuyện của nhóm người, nghe ko rõ nhưng có nhắc đến bắc ninh, tao cố gượng dậy nhưng đéo dậy nổi, chân tay như bị ai giữ, tao mở mắt, thấy một màu đen kịt, vẫn nghe tiếng nói xì xào, cố gắng gọi thôi miên ơi nhưng ko thể gọi, rồi tao nghe tiếng thôi miên gọi anh anh, lay lay người, tao choàng dậy. Đm, hóa ra là mơ, bóng đè à. Thôi miên hỏi sao thế, tao kể lại, thôi miên ko nói gì, nhìn sang bên kia bắc ninh vẫn ngủ ngon lành. Tao nghĩ trong đầu yêu quái phương nào có giỏi thì ra đây đánh với lão tôn 1 trận, núp thế trêu ngươi há chẳng phải quá hèn nhát sao, tao đéo sợ. Thôi miên bảo anh hít sâu thở dài, chậm thôi cho thư thái đầu óc. Tao làm theo, thấy thoải mái hơn thật. Thôi miên nói tiếp nó không khống chế được đầu óc anh đâu, tao cũng nghĩ khống thế đéo nào được. Rồi nhắm mắt ngủ tiếp. 
Có vẻ cái huyễn hoặc củ cặc gì kia chưa buông tha bọn tao, mà tao nghĩ tại thôi miên thu hút chúng chứ đéo phải tao hay bắc ninh. Tao cảm thấy nói đau chỗ tay xước sát khi nãy tỉnh giấc, đệt mợ, là do thôi miên đang nắm chặt tay tao, tao đưa tay gỡ tay ẻm ra thì ẻm bảo anh nằm yên đi, rồi tao ngh tiếng thôi miên thì thào cái đó gì đó, rồi ẻm ú ớ, tao đưa tay lên trán em xem có nóng sốt gì ko, thấy vã hết mồ hôi, cứ như đang gắng sức làm việc gì. Tao đưa tay nắm chặt tay thôi miên, đéo hiểu thế nào lại nổi hứng thơm vào má em 1 cái, thấy mặt em giãn bớt ra, tao khẽ thổi nhẹ vào tai, tay ẻm nắm tay tao chặt hơn làm tao đéo rút được ra, tao đưa bàn tay còn lại mò thẳng xuống dưới bím, ẻm khép chặt đùi lại, chứng tỏ vẫn đang tỉnh táo, ẻm lại lầm bầm cái gì đéo rõ, tao bỗng nghe tiếng cười văng vẳng, giống hệt khi nãy, tao cũng lầm bầm bảo mưa thì mưa mẹ đi, gió ào ào mãi làm gì, bỗng có tiếng nói thế bắc ninh thì sao, tao dừng tay khỏi người thôi miên, ngoái sang bắc ninh, tao lầm bầm bảo nó có tội tình đéo gì nhỉ, lại nghe tiếng trả lời 1 giọng nữ em ko nói chuyện với anh, tao ngạc nhiên lẩm bẩm hỏi tao á, nhưng ko có tiếng trả lời lại. Bắc ninh vẫn đang ngủ say, tao nhắm mắt lại, cảm giác có mấy khoảng màu đen hơn cả màu tối , thôi miên thả dần tay tao ra, ẻm thôi lầm bầm, bóng đen hơn cả màu đen cũng tan biến, tao mở mắt quay sang nhìn thôi miên, ẻm cũng đang nhìn tao...


Thôi miên thì thào hỏi khi này anh làm gì em đấy, Tao dày mặt nói em bóp tay anh đúng chỗ đau nên anh tỉnh giấc, thấy em vã mồ hôi nên anh xem có ốm sốt gì ko mà. Thôi miên lại nói, tiếp theo thì anh làm gì, tao bảo anh có làm gì đâu, thôi miên im lặng. Tao hỏi em nói mơ ngủ à mà lầm bầm thế, thôi miên kêu anh cũng lầm bầm mà. Tao bảo tao nghe tiếng cười tiếng nói liên quan đến bắc ninh, thôi miên ngắt lời bảo em biết rồi, em cũng ko hiểu tại sao anh lại nghe được, chẳng nhẽ là do em nắm tay anh à. Vkl, đây là thứ quái quỷ gì ko biết. Thôi miên nói tiếp bọn nó đi rồi, em đã nhìn thấy cả 1 nhóm người chứ ko phải 1 người đâu. Cái này để ngày mai phải hỏi lại bắc ninh cho rõ. 
Nói vài câu thì mắt lại díu xuống, tao lại ngủ, mơ màng trong giấc ngủ vẫn nhớ là quờ tay sờ sờ bóp bóp được tí nhưng ko rõ là của bắc ninh hay của thôi miên, đang ngủ ngon thì nghe tiếng bắc ninh gọi dậy, bắc ninh bảo dậy đi, muộn rồi. Tao làu bàu bảo sáng gì, vừa chợp mắt được tí mà, bắc ninh cười hihi bảo 8h rồi đấy bố ạ, tao mở mắt, nắng chói chang.
Tao hỏi thôi miên đâu, bắc ninh kêu đi mua bàn chải đánh răng. Tao vùng dậy ngồi ngáp, tao hỏi tối qua em ngủ ngon không, bắc ninh kêu có, ngủ ngon, tao hỏi tiếp có nhớ chuyện gì ko, bắc ninh kêu anh mất nết, nằm cạnh thôi miên vẫn dám manh động. Tao thì nghĩ lại tối qua, toàn thứ huyễn hoặc lạ kỳ. 
Thôi miên đi đâu về đưa cho tao 1 cái bàn chải, tao bảo cảm ơn, chu đáo quá. 2 đứa vào đánh răng, thôi miên cúi cúi đầu, tao nhìn xuyên qua khe cổ áo thấy bầu ngực mịn màng, nhưng có vẻ ko to lắm, hoặc kiểu áo này ko nâng ngực chứ hôm qua tao tranh thủ tí thấy cũng đậm tay. Xong xuôi đi ra thì rủ nhau đi ăn sáng, gọi mỗi đứa bát bún. Ăn được vài miếng thì thôi miên hỏi bắc ninh, bạn có bạn bè nào chết trẻ ko, bắc ninh sững lại 1 chút rồi bảo có, từ lâu lắm rồi, nhóm ấy có mấy người bị đuối nước. Thôi miên gật gù ko hỏi thêm gì, tao quay sang nhìn ẻm thấy ẻm cúi đầu ăn tiếp. Ăn xong thì luật gọi điện cho tao hỏi ở nhà ko ẻm qua, tao bảo ko bận spa nữa à, luật kêu có bận nhưng người yêu quan trọng hơn, tao bảo chém gió ghê quá, luật kêu thế hay là anh qua em đi, tao bảo ko, qua toàn xem mấy bà xăm mày xăm môi làm gì, Luật bảo gớm, toàn gái xinh, chả thích bỏ xừ ra lại còn giả vờ, tao hiha bảo thích nhưng ko làm gì được nên ko thích nữa, em qua luôn đi. Tao tạm biệt thôi miên và bắc ninh ra về, lòng hứng khởi vì sắp gặp người yêu. 
Về xóm trọ đụng ngay em em du lịch là bạn cùng phòng với em thư ký, mới đầu hè mà ẻm làm quả áo 2 dây đen xi, lại lộ dây áo ngực màu trắng bên trong, tao nhìn thấy bèn khen em thật là trong trắng, em du lịch hỏi trong trắng là thế nào, tao cười bảo thì ngoài đen, trong trắng thì là trong trắng, du lịch cúi xuống nhìn ngực mới cười hé hé bảo anh soi mói quá đấy. Soi lồn, đập vào mắt chứ soi gì. Tao bảo sáng ra phấp phới đi đâu, du lịch bảo em vừa ngủ dậy, đi chợ, tao bảo cho ăn cơm ké với, du lịch tươi cười nói ok nhé, ăn để em nấu luôn. Tao gật đầu, ăn trực ăn ké là nghề rồi.

Lúc sau thì luật qua, đương nhiên là lao vào nhau luôn, thốc tung đít luật xong lại nằm mân mê, luật bảo chán quá, cuối tuần cũng bận, chả có thời gian bên nhau, tao bảo cố lên, vì tương lai con em chúng ta mà. Ấp nhau đến gần 11h thì luật bảo về vì tầm trưa bắt đầu nhiều khách, tao bảo kệ nhân viên làm chứ em có làm đâu mà về, luật kêu con thu chi tiền nong nữa. Luật bảo tối em lại qua nhé. hôn hít chụt chịt rồi bái bai. Nằm khểnh bật laptop lướt web, chưa kịp xem tin gì thì em thư ký gọi sang ăn cơm, vác bụng sang, nhìn mâm cơm tươm phết, tao chén 2 bát, khen ngon rồi bảo từ mai cho anh ăn cơm tối nữa nhé, anh đóng tiền, em du lịch bảo ok luôn, tính bằng cơm bụi thôi, 20k. Thư ký bảo phải thu hơn, lão này lương cao mà, tao lườm mắt bảo lương anh bằng lương em chứ cao gì, thư ký kêu vãi cả bằng, cao gần gấp đôi ý, em được có 260$ thôi, mà lại ko có tiền làm thêm nữa. Tao bảo ơ thế à, thư ký bảo ờ thế đấy, nộp 30k 1 bữa thì nấu cho nhé. Tao cười bảo ok luôn. Có mấy khi ăn cơm nhà đâu. Tao rút ví đưa ngày 1 củ bảo anh đưa trước thừa thiếu tính sau, em du lịch bảo ko, con thư ký nó trêu đấy, anh đưa 500k thôi, anh ăn thì bọn em nấu cùng ăn cùng cho vui, mỗi tháng 500k, chứ bọn em ăn ít toàn thừa thôi. Đệt, con bé này cũng biết điều, cơ mà nói câu toàn thừa thôi khác gì bảo tao ăn cơm chó. Đm, tao đứng dậy về phòng, ra đến cửa tao quay lại bảo gâu gâu rồi mới vỗ mông đi, 2 đứa phá lên cười. Kệ mẹ chúng mày cười, tiền đã cầm 500k của bố thì cứ tối là vác mồm sang chén thôi....
Định ngủ giấc vì tối qua ngủ chập chờn thì thôi miên lại gọi điện bảo anh có online ko, tao bảo đang online đây thì gì, thôi miên kêu sao em chat ko thấy trả lời. À ừ, nãy giờ bỏ máy treo nick đi ăn cơm. Ngồi máy thì thấy thôi miên gửi cả chục dòng rồi, đại khái bảo bắc ninh bị ám, hoặc phải đi thầy cao tay, hoặc phải tự giải thoát...

Tao hỏi thầy nào và tự giải thoát thế nào. Thôi miên trả lời các đó lại phải chờ cơ duyên, em cũng ko biết nữa. Vkl, nói vậy khác đéo gì bảo thằng ở giữa biển là cứ đi sẽ thấy bờ, bố khỉ, ít ra cũng phải chỉ cho nó cái hướng đi gần nhất chứ. Mệt mỏi, tao bảo anh đéo liên quan, sao em ko bảo thẳng với bắc ninh, tao đau đầu cái vụ này rồi nên trả lời phũ luôn như vậy. Thôi miên kêu anh có liên quan đấy, em tưởng anh ko liên quan, nhưng khi anh nghe thấy những tiếng đó là anh cũng liên quan rồi, hơn nữa em và bắc ninh cũng là người dưng, anh là bạn nàng ấy, anh chả nhẽ thấy chết không cứu. Đéo hiểu nổi sao tao lại rơi vào cái vòng xoáy này, nếu những thứ mình hiểu rõ thì đã đành, đây là cái mơ hồ mình mù tịt, chỉ đóng vai là người truyền tin thôi thì cũng có ý nghĩa gì. Tao hỏi thôi miên thế anh phải làm gì, thôi miên bảo em đã hỏi bắc ninh thì bắc ninh bảo mỗi khi ở bên anh là thấy bình yên lắm, như vậy trước mắt anh thường xuyên qua nhà bắc ninh chơi với nàng ý là được, em cũng sẽ nghe ngóng xem có cách nào khả thi hơn ko. Tao chẹp miệng, thở dài 1 mình. Thời gian với Luật đã đéo có, còn lại cả thời gian cho bắc ninh nữa thì thời gian nào dành cho bản thân...

Buổi chiều nằm dài ở nhà. Luật gọi điện bảo tối đi ăn gì bên ngoài, tao đồng ý, cả ngày nằm ở nhà ngột ngạt quá rồi. Xuống báo với các em là ko ăn cơm, các em bảo lại đi với ng yêu à, ng yêu anh xinh nhỉ. Tao bảo thấy bao giờ mà biết, du lịch nhanh nhảu nói ng yêu anh qua đây số lần không dưới số ngón tay rồi còn gì, nhìn xinh thật. Tao giả vờ thểu não nói, ừm, xinh thì có xinh nhưng cũng mệt lắm. Gợi sự tò mò cho các em nhao nhao hỏi thế nào mà mệt, tao bảo thôi để tối anh kể, tao phủi mông quay đi.
Đón Luật đi lòng vòng phố xá ăn uống linh tinh rồi lại chở ẻm đi mua quần mua áo, tao bảo nhà bán quần áo còn phải đi mua, ẻm kêu nhà bán quần áo ko có nghĩa là bán tất cả mẫu quần áo đâu. Để ý luật càng ngày ăn mặc càng diện, từ hồi năm nhất sinh viên đã thấy em ăn mặc chất hơn mặt bằng chung rồi, giờ ẻm đi làm càng ăn mặc chất, người đẹp vì lụa, chính thế mà nhìn cũng xinh chảnh hơn nhiều. Đi chơi chán thì về, cũng phải về sớm mai còn đi làm sớm. Ý định ko thành khi em thư ký xun xoe lên phòng tao chơi, khai thác em ít thông tin về mọi người trong công ty, cơ bản ko có gì đáng chú ý, chỉ tập trung ở mụ 85 chân dài và em phục vụ trà nước. Thư ký kể em phục vụ hình như có cặp bồ với thằng hàn quản lý nhóm cơ điện, thấy một vài lần đi ăn cả công ty thì 2 người tách ra đi đâu về trước, thái độ ở công ty cũng ẽo uột khác thường. Cả 2 thành phần đấy đều ko phải gu của tao nên tao cũng ko để ý. Cuối cùng hơn 11h thì ẻm thư ký cũng xuống, tao mới lăn ra ngủ, quên cả chốt cửa...

Đêm vẫn se lạnh, đang ngủ thì giật mình vì tiếng cánh cửa đập vào tường, chắc là do gió thổi. Tao lười nhác mặc kệ, nhưng lại tỉnh mất ngủ, tự dưng nghĩ lại việc thôi miên bảo tao cũng có liên quan đến huyễn hoặc của bắc ninh, tao bèn nghĩ lại câu chuyện từ đầu và mấy sự việc xảy ra hôm qua, tiếng gió rít ào ào 1 lúc rồi trời bỗng đổ mưa, mưa to, mưa rào đầu mùa, chắc là báo hiệu mùa hè đã đến. Không đành được phải dậy khép cửa sổ kẻo hắt, gió mạnh quá kéo mãi ko được, gồng mình gắng sức kéo, nhìn xuống đường bỗng thấy bóng dáng mờ mờ ảo ảo đứng chỗ cổng. Tối quá ko nhìn rõ, sầm ùm ùm, 1 tia chớp lóe lên, trong khoảnh khắc ngắn tao nhìn thấy rõ bóng mờ ảo kia...

Thoáng giật mình, căng mắt ra nhìn thì lại đéo thấy gì nữa, tối quá, mưa hắt, tao đóng cửa lại, trong đầu vẫn đang hình dung mình vừa nhìn thấy cái gì. Ra khép đóng cửa chỉnh luôn rồi chui lên giường nằm, cảm giác hơi sợ sợ vì nằm 1 mình, dậy bật điện cho sáng rồi úp gối vào mặt cho tối để ngủ. Lại cảm giác ngạt thở, tao thấy mình đang trên 1 cánh đồng trồng ngô, tao lạc lối trong ruộng ngô, nghe tiếng nói chuyện rì rào bảo rủ bắc ninh đi mấy lần mà ko được, tao cố gắng hướng về phía phát ra tiếng nói nhưng cảm giác cứ gần đến nơi thì tiếng nói lại nhỏ đi, gần gần xa xa, tao chạy thật nhanh để đuổi kịp theo tiếng rì rầm thì đến 1 bờ sông, cỏ lau sậy mọc ùm tùm, tao mò mò đi vào trong đám lau, bông ngã tủm xuống nước, tao vùng vẫy, kêu gào. Bật tỉnh dậy, thấy điện vẫn sáng, thở hồng hộc, giấc mơ ghê vl, thấy người ướt đẫm mồ hôi. Đm, có nhẽ đâu thế...
Cầm điện thoại xem giờ, hơn 3h rồi. Tao vùng dậy cho tỉnh táo, nhận rõ là mình vừa trải qua giấc mơ chứ ko phải thật mới đỡ sợ, châm điếu thuốc hút, trời đã tạnh mưa, tao ra mở cửa sổ cho thoáng, gió mát ùa vào. Tao nhìn xuống chỗ cổng rồi nhìn quanh, ko thấy gì, hút hết điếu thuốc lại lên giường nằm, trằn trọc 1 lúc lại ngồi dậy, bật máy tính, online tìm hiểu mấy thứ huyễn hoặc, thật li kỳ. Nhưng đéo đáng tin và nhiều cái vô lý. Thấy nick yahoo của mỹ nhân vẫn sáng, tao vào hỏi chuyện, ko thấy ẻm trả lời, đoán chắc treo trên máy ngủ quên chứ ai online tầm này nữa. Đọc đọc 1 hồi thì lại buồn ngủ, mà chả ngủ biết làm gì cho đến sáng, tao để laptopc trên giường mở playlist nhạc quen thuộc rồi chìm dần vào giấc ngủ. 
Ngày hôm sau đi làm hơi vật vờ, tao nói chuyện với thằng hà tĩnh là có tin mấy vấn đề tâm linh ko, nó được đà kể cho một loạt chuyện mơ hồ ở quê nó, tao hỏi mày có chứng kiến ko, nó kêu ko, cũng là nghe kể lại, tuổi thơ nó gắn với rừng núi, chả có điện đóm gì nên toàn nghe người lớn kể chuyện dọa trẻ con, sau này vẫn nhiều câu chuyện đồn thổi, nó bảo đéo tin, thời đại nhà cao tầng, đéo sợ. Tao đồng ý với quan điểm của nó, tao cũng nhân tiện kể chuyện tao vừa trải qua với bắc ninh, thằng hà tĩnh há mồm trợn mắt kêu thật thế á, hay vl, à mà mày địt em bắc ninh chưa, tao bảo mới 1 lần, nó cười nham hiểm kêu thế khả năng có sự tương thông, âm dương hòa hợp, tao bảo thông thông cái lồn. 
Về văn phòng online, tao tranh thủ kể chuyện giấc mơ hôm qua với thôi miên, thôi miên hỏi anh có nhìn rõ người nào ko thì tao bảo ko, thôi miên kêu kiểu này chắc tối nay anh thử qua nhà bắc ninh ngủ xem. Tao bảo đéo gì có chuyện thích thì qua ngủ như ng yêu thế được, nó chả đá đít cho, thôi miên bảo thế thì em cùng qua xong ngủ như hôm trước, tao bảo thôi chịu, hôm đấy thứ 7 mất ngủ còn được vì hôm sau nghỉ, ngày thường mất ngủ thế thì đi làm thế nào. Thôi miên bảo để em nghĩ, em hỏi bạn em xem thế nào. Tao ko biết bạn em là ai nên hỏi, ẻm trả lời là bạn em cũng hơi khác thường giống em, anh chỉ biết thế là được. Vl, hội dị nhân chơi với nhau chăng.

Mải tập trung chat chit, lão hàn trưởng nhóm tao qua đứng sau mà tao ko biết, lão bảo làm gì thế, tao cười cười, lão kêu có thuốc lá ko cho nó xin điếu, nó quên ko mang, tao mở ngăn kéo đưa cho cả bao, nó bảo cảm ơn rồi giở ví ra đưa tao 50k, tao bảo sao mày đưa tiền tao, chả nhẽ tao ko tặng mày được bao thuốc lá à, nó cười lại nói vậy lần sau tao mua thuốc cho mày. Tao đứng dậy cùng nó ra hút thuốc, chém gió hỏi han nó vài câu là thấy việt nam thế nào, nó trả lời chung chung rằng cũng có nhiều điều thú vị, nhiều trải nghiệm mới. Nói thế thì nước đéo nào chả giống nước nào, trả lời như củ cặc. Lão hàn nói tiếp nó đang ở mỹ đình sông đà, hỏi nhà tao chỗ nào, tao bảo ở gần đấy, lão cười khà khà kêu vậy cuối tuần nhờ tao dẫn bọn nó đi chơi nhé, ở đây đéo ai dẫn đi, buồn. Tao ok
Chiều, thôi miên gọi điện, vẫn là chuyên huyễn hoặc, ẻm bảo tối nay anh phải qua nhà bắc ninh đi, vì tình trạng này thì mức độ ảnh hưởng đến bắc ninh đang tăng dần, dễ bị trầm cảm. Tao nghe giọng có vẻ nghiêm trọng nên cũng ậm ừ, tắt máy xong tao gọi bắc ninh luôn hỏi han vài câu, bắc ninh bảo em thấy bình thường, ko có gì khác lạ cả, thấy rất thoải mái mà. Tao tự dưng nghĩ những sự bình thường thường đang ẩn chứa mối bất thường to lớn. Đang như vậy mà thấy thoải mái bình thường thì đó chính là sự bất thường, kiểu như mùa đông là phải lạnh, năm nào cũng lạnh mà năm nay ko lạnh thì đó chính là bất thường, có thể mùa hè năm sau sẽ cực nóng...

Chiều đi làm về tắm giặt nhanh chóng rồi xuống giục các em nấu cơm nhanh để ăn, thế mà cũng phải chờ dài cổ 6 rưỡi mới có cái bỏ vào mồm, tao ăn uống qua loa cho xong rồi gọi điện cho bắc ninh hỏi ở nhà ko anh qua chơi. Bắc ninh bảo qua đi, tao qua luôn. Ở gần nhau nên ko ngại đi, ở xa như Luật nhiều lúc lười đi vl. Bắc ninh đang nằm xem phim, tao cũng lân la mò lên nằm cùng, vừa ăn xong được nằm là thoải mái nhất. Bắc ninh cũng quá quen với việc tao tự ý nằm giường của ẻm rồi nên cũng tỏ vẻ khó chịu gì, chỉ nói im cho em xem phim nhé. Nghĩ trong đầu, em coi thường anh quá rồi, anh vì muốn giúp em mới qua chứ đâu phải qua để chim chuột mà phải rào đó thế. Tao ra sân đứng hút thuốc, gặp hàng xóm của ẻm, 2 vợ chồng trẻ, cũng tầm 30 chứ chả trẻ lắm, vợ rửa bát, chồng phơi quần áo, tao chào hỏi làm quen thì gặp ngay đồng môn, lão cũng dân xây dựng, đi công trường nhiều rồi giờ về làm tư vấn thiết kế cho chủ đầu tư. Thế là 2 anh em chém gió chuyện nghề chuyện nghiệp, lão phơi xong thì rủ ra trà đá, tao đi luôn. 
Dường như dân công trình thằng nào cũng hào sảng thoải mái thì phải, lão khề khà kể chuyện đủ thứ, kể cả gái gú, cờ bạc rượu chè, lão bảo vừa hôm qua đi ăn với nhà thầu rồi đi hát có em xinh vkl mà gạ ẻm đi qua đêm em đéo đi, ẻm đó lão lần nào đi vào quán đó cũng gọi, chăn suốt ko được. Tao cũng trải lòng nói chuyện ngày xưa em yêu 1 đứa ở tuyên quang xinh lắm, cũng làm nghề vịn nhưng quyết ko đi khách. Lão bảo ơ con bé hôm qua tao hỏi cũng tuyên quang khéo lại người yêu cũ mày, tao chợt mông lung bảo nó tên X, người cao cao, da trắng, giọng nói dễ nghe...Lão vỗ đùi kêu thế đúng mẹ nó rồi, nó đi xe LX màu trắng phải ko. Ơ địt, chả nhẽ thế. Lão bảo đm tao còn có số nó đây này, tao hỏi đâu em xem, nhìn số lạ lạ đéo phải của phấn tao thấy mừng mừng, cho rằng người giống người thôi chứ phấn đang làm kế toán tài chính đéo gì cơ mà. Lão kia bảo để anh gọi nó nhé, lão gọi luôn, bên kia nghe máy lão nói vài câu ong bướm, đại khái em đi chơi cùng anh được ko, anh ko thích ngồi trong quán hát, lão bật loa ngoài, tao nghe giọng, đm đúng là phấn, tao gật đầu, lão lồn kia lại nói anh đang ngồi với ng yêu cũ của em, em ko đi chơi với anh thì đi ôn lại tình xưa với chú ấy ko, tao ra hiệu bảo đừng đùa quá trớn thế, nói vài câu thì phấn bảo bận nên tắt máy. Lão hỏi đúng à, tao gật đầu, đầy cay đắng, vậy là phấn vẫn ko thể thay đổi, chia tay lâu rồi tao ko còn nuối tiếc gì tình yêu đấy nữa, nhưng tao tiếc cho phấn, thực sự tiếc...
Lão bô bô kể tiếp ẻm này anh quen lâu rồi, có 1 đợt ẻm ấy nghỉ làm dài dài, hình như mới đi làm trở lại cách đây mấy tháng thôi, thấy bảo cũng học xong đại học rồi cơ đấy, nhưng chắc đi làm vất vả đéo chống được, nghề này ngồi mát ăn bát vàng, tháng làm vài chục củ, thoải mái ăn chơi. Tao thấy khó chịu, tao bảo em yêu em ấy từ hồi sinh viên, lần mới gặp gần đây em ấy bảo nghỉ rồi, không ngờ...Lão bảo nghỉ thế đéo nào, nhan sắc đang rực rỡ, có nghỉ cũng phải chờ lúc hương sắc phai tàn, đủ vốn đủ lời. Tao ko nói gì, chém gió vài câu nữa thì về. 
Bắc ninh hỏi anh sang chơi với em hay là chơi với hàng xóm thế, đi đâu ngồi cả tiếng ko về. Tao cười trừ, đang khó chịu trong lòng vụ phấn, tao bạo mồm bảo tối nay anh ngủ lại đây mà, bắc ninh nhíu mày kêu ơ hay, anh làm cứ như nhà anh ko bằng, ai cho ngủ mà ngủ, tao bảo anh ngủ lại để giúp em, em đang bị ám, ko có anh thì em bị điều khiển đấy, hôm trước em bị mộng du em có biết ko, bắc ninh cười ha hả kêu thôi ông ơi, chém vừa thôi, có chuyện gì thì nói ra, đừng lí do vớ vẩn mà đòi ngủ lại. Tao thở dài, chắc ẻm đéo tin đâu thật. Tao bảo thế các cụ em nghe tiếng nói nọ kia em ko sợ à, bắc ninh tỏ vẻ suy nghĩ trả lời, đúng là có sợ, nhưng em ở 1 mình suốt có sao đâu, chỉ sợ lúc đấy thôi xong lại hết mà. Tao chẳng biết nói thế nào nữa, tao gọi điện cho thôi miên kể lại tình hình ko ngủ lại được đâu, thôi miên bảo anh cứ ở đấy, em với bạn em tí nữa sẽ qua, chắc là có cách giải rồi...

Tao quay vào, bỗng bắc ninh ngồi 1 nhìn lên nói, anh cho ai đấy, tao bảo gọi cho thôi miên, thôi miên bảo qua đây có chuyện muốn nói, bắc ninh bỗng gắt anh gọi nó sang làm gì, bảo nó về đi. Thấy thái độ khang khác, tao nhìn bắc ninh, thấy mặt em thờ ơ vô cảm. Tao hỏi em sao thế, bắc ninh lại nói anh bảo nó về đi, ai cho nó sang đây, em ko muốn gặp nó. Tao chưa hiểu chuyện gì nên lại hỏi ơ sao thế, em và thôi miên có vấn đề gì à, bắc ninh cúi mặt xuống chỉ nói ko được để nó qua đây. Đệt mợ, có vấn đề rồi. Tao ra ngoài sân, định sang gọi vợ chồng phòng cạnh sang xem thế nào mà nhà đấy đóng cửa rồi, đéo muốn gọi. Tao lại quay vào phòng bảo anh ko hiểu chuyện này là thế nào nhưng anh nghĩ thôi miên có thể giúp em, bắc ninh ko nói gì, vẫn gục đầu vào gối, tay ẻm run run, tao cảm giác có sự giằng xé. Tao định tiến lại kiểm tra thì nghe tiếng xe máy phi vào cổng, giọng thôi miên vang lên, nó kia kìa anh ơi, tao quay ra thấy 1 thằng đẹp trai vl, đẹp trai thật đứng cùng thôi miên. Thằng đấy mở mồm nói ko kịp rồi. Nghe giọng trầm trầm êm êm. Thôi miên chào tao rồi hỏi có chuyện gì, tao kể lại đoạn vừa rồi, thôi miên bảo vào xem bắc ninh đã, bắc ninh ngồi dậy, mặt tỉnh bơ bảo ơ bà lại đến à, nghe giọng thân thiết ko hề giống như khi nãy. Thôi miên chỉ gật đầu rồi lại đi ra, thì thầm to nhỏ gì với thằng đẹp trai kia, thằng đẹp trai kia cũng ừ ào rồi thì thầm lại. Đm, có cái đéo gì mà phải bí mật thế, tao đứng như người thừa, thấy khó chịu vl, tổ sư, cái đéo gì mà công năng đặc dị, có kiếm được tiền ko, chén được hoa hậu ko, nhí nhố. Tao bảo thôi miên là thôi anh về đây, mai còn đi làm, thôi miên nhìn tao rồi quay sang nhìn thằng đẹp trai, tao kệ mẹ, tao vào bảo bắc ninh là 2 người kia có thể giúp em thoát khỏi sự ám ảnh, anh về đây, có gì cứ gọi anh. Bắc ninh ngơ ngác chưa kịp nói gì thì tao đã đi ra cửa, tao quay xe nổ máy chuẩn bị vít ga đi, thằng đẹp trai cất tiếng anh bạn chờ đã, tao hỏi có vấn đề gì à, thằng kia cười mỉm bảo anh bạn liên quan gì với bắc ninh, tao nghe thấy ngứa tiết bèn bảo tôi phạm tội gì à hay bắc ninh phạm tội gì, ông là cảnh sát à, ở đội nào, phòng nào. Thôi miên dường như biết ý tao khó chịu, ẻm giật giật tay tao bảo anh, đây là bạn em, tao bảo ừ, anh chỉ hỏi thế thôi mà. 
Đm đéo biết công năng gì mà tỏ vẻ bí ẩn rồi cao cao ngạo ngạo, tao thấy ko vừa mắt, tao hỏi tiếp có vấn đề gì ko, ko có thì tránh ra tôi về cái, mai còn đi cày. Thằng đẹp trai lắc đầu rồi đứng tránh đường, tao đi ra cổng, thôi miên gọi với theo bảo chờ đã, em có chuyện muốn nói. Tao nói cụt lủn "Lên xe". Thôi miên trèo tót lên, đi ra đầu ngõ tao dừng lại bảo em nói đi, thôi miên cười bảo dỗi à, tao bảo ko dỗi, ngứa mắt khó chịu, thôi miên lại nói ghen à. Tao thở dài, ghen đéo gì. Thôi miên mời bảo đấy là bạn em, cũng có thể coi là sư phụ em đấy. Tao chả quan tâm, tao bảo em chỉ nói thế thôi à. Thôi miên lại cười hihi bảo hôm nay làm sao thế, cười cái nào. Tao nhe răng chứ ko cười, thôi miên kêu cười gì mà như muốn ăn thịt em thế. Tao bảo được thế còn gì bằng, nhưng tóm lại là thế nào, nhanh anh còn về ngủ. Thôi miên trầm ngâm nói vẫn cần sự trợ giúp của anh, cần anh giữ sự bình yên cho bắc ninh thì bọn em mới làm được, tao vẫn đéo hiểu, tao bảo tóm lại anh cần làm gì, thôi miên nói anh ở bên bắc ninh tối nay, bọn em cũng ở đây luôn. Tao phản đối, đéo được, mai a còn đi làm. Thôi miên nhìn tao trân trân bảo anh có muốn giúp bạn anh ko, tao nhìn lại, đm sợ gì, thôi miên mẹ đi xem sao, tao nhìn thẳng vào mắt ẻm, thấy bắt đầu chóng mặt, đm, đéo sợ, tao đưa tay vít mẹ đầu ẻm vào gần tao và tao hôn, hôn mạnh, xem hôn nhau mở mắt thì sao. Thôi miên bất ngờ, ko kịp làm gì, tròn mắt ra, tao thấy nhẹ nhõm hẳn, tiếp tục hôn, ôm chặt, này thì thôi miên...

Tưởng thế nào, té ra hóa giải công năng đặc dị của em chả có gì khó khăn, dị với chả nhân, tao hôn ngấu nghiến, thấy thôi miên cũng mềm người, 1 hồi lâu tao mới nhả ra, thôi miên ngơ ngác nói anh làm trò gì đấy. Tao cười nhẹ bảo em thử lại đi, thôi miên hỏi thử gì, tao bảo thử cái gì mà sức mạnh tinh thần tập trung vào đôi mắt đấy, thôi miên đấy. Ẻm ngước lên nhìn tao, tao lại nhìn vào mắt ẻm, chả thấy hoa mắt chóng mặt gì nữa, bỗng thôi miên quay mặt đi than khẽ "hỏng rồi". Ẻm chạy quay lại vào trong ngõ vào nhà bắc ninh mà ko nói với tao câu nào, tao gọi với theo hỏi ê có chuyện gì thế, ko thấy ẻm trả lời. Thấy dường như có gì bất ổn, tao quay xe lại phóng vào...
Thằng đẹp trai đang đứng trong phogf nói chuyện với bắc ninh, ko rõ chuyện gì, thôi miên chạy vào thì thầm vào tai thằng đó rồi 2 đứa đi ra ngoài, thằng lồn nhìn tao bảo tưởng anh bạn về rồi, tao nhìn nó, đm, lại có cảm giác hoa mắt chóng mặt, nghĩ bụng thằng beep này cũng biết thôi miên à. Ko đỡ được đành phải quay mặt đi, nhìn sang thôi miên thì chính thôi miên lại né tránh ánh mắt của tao, tao hỏi có chuyện gì mà em chạy vội vã thế, thôi miên kêu ko có gì đâu. Thôi miên lại quay sang thằng đẹp trai hỏi có thấy gì ko anh, thằng kia lắc đầu. Bắc ninh trong phòng đi ra hỏi 3 người đứng bàn tán gì thế, tao trả lời mà cũng là hỏi lại, tối nay anh ngủ đây nhé. Bắc ninh ko nói có mà cũng chẳng bảo ko, ẻm kêu anh hâm à. Tao quay sang cười cười hỏi đểu 2 pháp sư có ở lại ko, thằng đẹp trai nhíu mày nói tôi ko phải pháp sư. Tao bảo à ừ, thế thì 2 siêu nhân. Thằng đẹp trai quay sang thôi miên hỏi cậu này là người em kể với anh đây hả, thôi miên gật đầu, thằng đẹp trai lại quay sang tao nói vô sư vô sách chứ chả có năng lực gì đâu. Tao đéo hiểu bọn nó đang nói gì nhưng tao biết là nó đang chê tao, tao nhìn mắt nó, nó lại nhìn mắt tao, đm thằng beep, tao lại thấy choáng váng, chả nhẽ lại dùng bài hôn, mà đéo ai lại đi hôn nó, tao chợt nghĩ ko hôn nó thì có thể hôn thôi miên, sợ đéo gì. Trong lúc choáng váng ấy tao lại quay sang thôi miên, kéo em lại vào hôn ẻm, thôi miên lại bị 1 phen bất ngờ ko kịp chống trả, nghe thấy tiếng thằng đẹp trai kêu ơ cái thằng này. Tao kệ mẹ, chụt chụt thêm vài phát thì bị em thôi miên vùng ra, tao lại quay sang nhìn thằng đẹp trai, thấy mặt nó có vẻ tức giận lắm. Tao cười ha hả bảo mày thôi miên lại hộ tao cái, nó nhìn tao chằm chằm như muốn lao vào, tao thấy bình thường, haha, thế là hóa giải được rồi. Tao đi vào, bắc ninh nhéo tai kêu anh làm trò gì đấy đồ mất nết. Tao giả vờ trầm ổm nghiêm túc nói em ko hiểu được đâu, đó là cách hóa giải di hồn đại pháp của mấy vị kia, bắc ninh cười bảo cái gì mà di hồn đại pháp, chỉ nhảm nhí là giỏi. 
Thằng đẹp trai gắt lên tiếng Đi về rồi nó quay xe luôn, thôi miên còn lấn cấn, nó lại gắt tiếng nữa về thôi. Thôi miên trèo lên xe, vẫn quay lại nhìn tao, ánh mắt mềm mỏng lắm.
2 pháp sư đi về, tao bảo bắc ninh vào phòng. Tao ngồi nghiêm túc rồi bảo những thứ huyễn hoặc em nghe thấy đều là ảo giác vớ vẩn, chả có ma mãnh gì hết, em phải tin như vậy nhớ chưa, hãy tập trung vào học hành, cuộc sống, tình yêu, có quá nhiều thứ phải nghĩ, đừng xem phim kinh dị nọ kia làm gì dễ bị ám ảnh. Tự tin và lạc quan lên nhé. Bắc ninh cười nhẹ bảo em thấy bình thường mà, thi thoảng sợ tí rồi thôi, em vẫn yêu đời vẫn tung tăng, anh ko phải lo cho em. Anh chịu khó qua chơi với em là được. Tao đang định bảo ôi thời gian đâu mà chịu khó, thời gian chịch nhau với luật còn phải tranh thủ kìa, nhưng thôi, ko nên nói như thế lúc này. Ngồi thêm 30p nữa thì tao về. Gần về đến nhà thì thôi miên gọi điện, ẻm bảo khi nãy anh làm mất mặt em, tao bảo anh xin lỗi nhưng thấy cách đó hóa giải được năng lực bí ẩn của bọn em nên anh làm liều, thôi miên cười hỏi anh vẫn bên bắc ninh à, anh làm hỏng chuyện rồi, bạn em ko giúp nữa đâu. Tao bảo anh về rồi, ko giúp thì thôi, anh thấy chả có vấn đề gì, cùng lắm anh cho bắc ninh về ở cùng anh. Thôi miên lại cười, ko đơn giản thế đâu bố, bố có ở cùng cả đời được ko...

Tao kiên quyết bảo nhảm nhí quá, anh ko tin đâu. Thôi miên kêu vâng anh ko tin thì tùy anh nhé rồi ẻm tắt máy. Tao về nhà, lên phòng online ngắm gái, gác chuyện huyền ảo sang 1 bên, gần 11h thì đi ngủ. Vừa tắt máy tính xong thì thôi miên gọi điện bảo anh online đi, em vừa on thì thấy anh off, tao hỏi có chuyện gì nói luôn cho xong, ẻm bảo cứ online, cái này nói khó giải thích. Đm, lại bật. Online thì thôi miên pm luôn bảo em nói điều này anh đừng giận em nhé. Tao đang muốn đi ngủ nên ngắn gọn trả lời cứ thoải mái đi. Thôi miên gõ 1 hồi, tao đọc từng dòng, từng dòng, ôi đệt, hóa ra toàn là kịch à. Thôi miên và bắc ninh quen nhau từ trước, ko rõ quen kiểu gì, xong phát hiện ra tao là bạn chung trên fb thì 2 đứa nó bàn luận về tao, rồi bắc ninh bảo bắc ninh thích tao, yêu tao nhưng ko dám nói vì tao đã có ng yêu, thế là bọn nó nghĩ ra trò này mục đích để tao thường xuyên ở bên bắc ninh, kiểu lửa gần rơm lâu ngày bốc cháy. Thật vãi loằn
Tao hỏi thế còn vụ thôi miên, vụ sư phụ đẹp trai của em thì sao. Ẻm kêu đúng là ẻm có theo học khóa thôi miên, thằng đẹp trai cũng học cùng khóa đấy, anh ấy đang tán tỉnh ẻm, em nhờ anh ấy đóng kịch luôn với ý định chốt lại sẽ phán là tối nào anh cũng phải sang chơi với bắc ninh, nhưng chưa hết kịch thì anh phá đám. Té ra là thế, tao lại hỏi sao em ko diễn tiếp mà kể với anh, ẻm bảo ẻm thấy nên dừng lại được rồi, tình yêu đẹp khi nó đến 1 cách tự nhiên...
Tối ngủ ngon vl, chả thấy mộng mị gì nữa, mấy hôm vừa rồi mộng mị là do suy nghĩ nhiều quá đến mấy thứ huyễn hoặc rồi tưởng tượng linh tinh, thấu hiểu mọi chuyện rồi thì chả có gì phải nghĩ, chỉ thấy buồn cười vì mình hôn ẻm thôi miên làm thằng kia tức điên và bận lòng 1 chút về cái tình cảm của bắc ninh dành cho mình.

Hôm sau đi làm, đến điểm đón, thấy mụ 85 đã chân dài váy ngắn đứng chờ, tao hỏi đi đâu đứng đường sớm thế, mụ bảo dùng từ cho cẩn thận, ai đứng đường, tao bảo xin lỗi, đứng vỉa hè. Mụ nguýt bảo vớ vẩn, nay lên sớm đi cùng ông hàn làm thủ tục gì ấy, tao bảo bà biết tiếng hàn à, mụ kêu ờ thằng này, bằng vai phải lứa với chú à mà chú xưng hô thế. Tao bảo tha ko xưng anh là may rồi đấy. Đùa nhau khúc khích 1 hồi thì bọn đực kỹ sư đến, thấy gái thằng nào cũng xun xoe, tao lại nhìn chằm chằm vào đùi mụ bảo mặc thế này đi xe máy có lộ hàng ko, mụ kêu lộ cho bọn nó lác mắt cho vui. VKL

Thời tiết bắt đầu nắng, công trường bụi bặm, đi 1 vòng về mà mồ hôi nhễ nhại, mấy thằng cởi giày cởi tất chân thối um, tao phải kêu gào thằng nào chân mùi đề nghị thường xuyên thay tất, mấy thằng già mồm cãi đi giày suốt kiểu gì chả có mùi, tao rút chân ra đưa lên mũi hít hít bảo chân tôi đéo bao giờ mùi, quan trọng là phải giữ vệ sinh, thay tất, vẫn mùi thì phải thay lót, dùng sản phẩm khử mùi...Các chú nghe xong gật gù cho là phải. Bản chất làm gì có ai muốn ngửi mùi này
Buồn 1 cái là cả đội công trường có mỗi tao hút thuốc, nhiều lúc rủ bọn nó ra uống trà đá mà ngồi tí bọn nó đứng dậy, hút thuốc 1 mình thật buồn. Chiều, lão cùng nhóm biệt thự bảo tối sinh nhật con lão, về uống beer, ôi sinh nhật con cũng là lý do cho anh em nhậu, ừ thì beer, ngại beep gì. Xe về điểm đón trả, mấy thằng qua nhà lão, lão thuê 1 cái chung cư cũ gần đây, qua đến nơi lên phòng thì thấy chả có ai, lão bảo tối mới sinh nhật, giờ anh em mình xuống quán kia làm vài hồi đã. Đm, thế gọi đéo gì là sinh nhật nữa, nhưng thôi, cứ uống đi vậy. 4 thằng cà kê đến 7h tối, say lướt khướt, chả nhớ gì đến sinh nhật cháu, uống xong nhấc hết đít ra về, tao cũng chả rõ ai là người trả tiền nữa. Về nhà nằm lăn luôn lên giường, nhớ mang máng em thư ký gọi xuống ăn cơm, cơ mà ko dậy nổi, ngủ 1 mạch đến đêm mới tỉnh dậy, thấy ngứa ngáy khó chịu, phải đi tắm phát mới được...

Ko rõ là mấy giờ, nhưng vừa tắm tao lại vừa nghĩ thế cái vụ tiếng cười và lời nói lẩm bẩm mình nghe tiếng thì sao, cũng là ảo giác ư, rồi giấc mơ của mình, rồi hình ảnh đêm hôm trước bất chợt nhìn thấy khi mưa gió sấm sét. Tao tự cho đó là ảo giác, nhưng thực sự chưa thuyết phục lắm, những ảo giác đéo gì mà rất thật. Tắm táp xong thấy tỉnh táo, chờ tóc khô thì mới ngủ tiếp được, ra ngoài sân phơi làm điếu thuốc. Từ sân phơi nhìn xuống tứ bề đều thoáng đãng, thấy có cái ghế nhựa, tao kéo ra ngồi, gác chân lên lan can. Trời gió mát, trăng muộn vẫn còn, nhìn bóng trăng mà đoán thì chắc khoảng gần 2h. Ngõ này ko hiểu sao đoạn đường qua cổng chủ nhà trọ lại ko có điện, tối mù mịt, nhìn về phía keangnam, cẩu tháp đèn pha sáng rực tạo góc phản sáng càng khó nhìn phía dưới. Tao nheo mắt nhìn kỹ phía cổng xem liệu cái hình thù hôm trước liệu là cái gì, nay có trăng nhìn cũng thấy mờ mờ được nhưng ko rõ lắm, cảm giác tò mò bao trùm, tao vào lấy cái đèn pin công trường mà công ty phát cho, đèn này bé tẹo mà siêu sáng, rót xa vãi, thấy em thư ký kêu mua bên hàn đã là hơn triệu 1 cái, tao cầm ra rót thẳng xuống cổng, ko thấy hình thù gì. Nghĩ chắc chắn hôm trước có thể là do túi rác hoặc cái chổi gì đó thôi, hết điếu thuốc, đi vào, cảm giác thấy gợn gợn, tao quay ngoắt lại đi ra, nhìn xuống cổng thì thấy bóng đen vụt qua, là bóng đen, nếu trời tối đen thì có thể ko thấy gì nhưng có trăng mờ mờ nên thấy rõ bóng đen. Tao bật đèn chiếu xuống, ko thấy đâu nữa, tao nghĩ bụng chả nhẽ trộm, lại chiếu đèn vào khóa cổng thấy vẫn khóa, lia quanh sân thấy xe máy vẫn cả 1 đống đấy. Bỗng nghe tiếng mèo kêu ngoao ngoao thảm thiết, tao đưa đèn 1 lượt, ngay chỗ cổng thấy 1 con mèo trắng mắt phản sáng xanh lét. Đm là mày à mèo, nhưng đéo phải, nãy tao thấy là bóng đen, mà bóng đen to đùng chứ ko phải bé như con mèo. Lại chiếu đèn thêm 1 lượt nữa ko thấy gì khác thường, tao đi vào ngủ. 
Nằm lăn bên nọ lăn bên kia mãi ko ngủ được, bật quạt thì lạnh mà tắt thì nóng, hì hục 1 lúc đành phải dậy bật quạt, mở cửa sổ cho thoáng mát, vừa mở cửa sổ thì lại thấy tiếng mèo kêu liên hồi, ngó xuống đường thấy rõ bóng đen khi nãy đứng ở cổng, tao căng mắt ra nhìn, bóng đen đứng đúng ở vị trí bóng mờ ảo hôm trước, tao vào lấy đèn soi xuống, đm lại ko thấy gì, tiếng mèo kêu cũng im bặt. Vkl, cảm giác rờn rợn, tao lại đóng cửa sổ.
Vốn đéo tin mấy thứ này nhưng đây là mình nhìn thấy, nếu ko rõ ràng thì tò mò lắm, tao cầm đèn, bật điện cầu thang và đi xuống hẳn sân, tiến về phía cổng, soi đèn thì ko thấy gì, rót xuống đấy thì thấy có dấu vết thẫm như dấu giày dép dính nước đi theo chiều từ cổng đi ra phía đường, đang soi soi thì con mèo trắng khi nãy chạy qua, nó đứng cách tao 1 đoạn 5-7m kêu ngoao ngoan, mẹ kiếp, giật cả mình. Quay vào, vừa quay mặt lại xoay cả đèn theo thì ánh đèn chiếu ngày vào 1 bóng người trắng toát...

Là bà chủ nhà, bà hỏi ai đấy, tao bảo ôi bà ra đây làm gì giờ này, bà kêu tao đang định hỏi mày đấy, đêm hôm mò ra sân soi đèn nhặng xị làm gì, tao nghe tiếng mèo kêu lại thấy bóng sáng loang loáng cứ tưởng trộm nên mò ra đây. Tao bảo cháu cũng thế, cháu đứng từ trên tầng nhìn xuống thấy bóng đen thấp thoáng nên xuống soi xem có gì. Bà kêu bóng gì mà bóng. Tao kêu bà ko tin ra đây xem, vẫn còn vết chân này. Bà chủ nhà lọ mọ đi ra, tao lầm bầm bảo lần sau buổi tối bà đừng mặc đồ trắng nhé. Tao soi đèn, chỉ cho bả thấy các vết ở cổng, bỗng mụ thất thần run run, tao nói tiếp đấy, chắc là có đứa rình mò trộm cắp rồi. Bả đi vào nhà, bật điện sân sáng trưng rồi đi ra mở cổng, bả đứng ngoài cổng ngó ngang ngó dọc. Tao bảo mấy hôm nay có người rình mò thì phải, hôm trước mưa gió cháu dậy đóng cửa cũng thấy, bả nhìn vô định rồi lẩm bẩm tự hỏi hôm nay ngày âm lịch là bao nhiêu nhỉ, hình như cũng sắp đến ngày...
Rồi bả kêu đi ngủ đi, mai tao thay khóa cổng khác cho chắc ăn, dặn luôn bọn nó đi ngủ khóa cửa, khóa xe cẩn thận, thôi đi ngủ đi, tao để điện sân cho sáng. Tao lên phòng nằm, nghĩ trộm cắp giờ khó lường, lại nhớ lần phấn bị trộm khoắng sạch đồ, rồi nghĩ về phấn, rồi chìm vào giấc ngủ.
Tuần đó tối nào tao cũng qua bắc ninh chơi tí, phần vì cũng chán vì ko có chỗ chơi, phần vì Luật hết bận cái nọ lại bận cái kia, ko có thời gian mà đi chơi. Bắc ninh vẫn ko biết là thôi miên đã kể mọi chuyện cho tao, vì tao bảo thôi miên đừng cho bắc ninh biết, tao sẽ nghĩ cách lừa lại ẻm 1 vố. Bắc ninh thấy tao thường qua chơi thì vui lắm, ngày nào cũng mua vài thứ linh tinh, hoa quả về để tối 2 đứa ăn, tao cũng giữ thái độ bình thường, chỉ nói là thôi miên dặn anh thường xuyên qua chơi với em, ẻm tủm tỉm cười. 
Rồi cũng đến ngày có lương, tao rủ luật đi ăn và quyết tâm trả tiền ẻm cho vay lần trước, yêu là yêu nhưng nợ thì thấy vẫn áy náy, tao nhất định trả thì Luật cũng cầm, Luật bảo 5 triệu đáng gì mà anh lăn tăn thế, tao thấy với tao 5 triệu lúc đó ko to nhưng cũng không nhỏ, Luật có vẻ coi 5 triệu rất nhỏ thì phải, tao bảo giờ em là bà chủ rồi thì thấy ko đáng chứ anh vẫn thấy đáng lắm. Luật biết tao phật ý bèn nói lại rằng ý em là với 2 đứa mình thì ko tính toán ấy. Luật bảo sắp đổi xe, tao hỏi xe gì, Luật bảo Sh cho chảnh, tao hỏi spa kiếm được lắm hả, Luật cười cười nói cũng được anh ạ. Tao thấy mình thất bại vl, cùng tuổi mà giờ ẻm thành đạt thế, tao vẫn cặm cụi bụi bặm tháng cày cuốc chưa được chục củ. Rồi lại nghĩ về phấn, đợt phấn mất xe đi mua LX, thời gian sau thì chia tay, liệu Luật đổi xe có thế ko. Tao nhìn luật nói giàu đổi bạn sang đổi người yêu. Luật cười hihi kêu đổi ng yêu sao được, mất bao công sức mới có ng yêu mà, đâu dễ đổi thế. Ồ đệt, thế mà lại dễ thật đấy...
Thứ 7 đi làm về thấy nhà có cỗ bàn, thư ký sang bảo bác chủ nhà dặn xuống ăn cơm từ tối qua nhưng anh đi chơi. Tao hỏi có vụ gì thì thư ký kêu hình như đám giỗ cụ nào ko biết, tao thấy ghê ghê, đêm hôm đó thấy bà chủ nhà lẩm bẩm hỏi ngày âm xong lại kêu sắp đến ngày. Có nhẽ đâu thế. Bà chủ nhà lại lên hô mấy đứa xuống ăn cơm, xuống ăn ko thừa cỗ, sắm cỗ rồi. Bọn tao ngại, từ chối nhưng bà bảo vớ vẩn, xuống ăn đi ko lại thừa, đứa nào ko xuống tao đuổi cổ. Vậy là ngậm ngùi xuống, cơ mà mới có 3 người, cánh thợ xây ở tầng 1 thì đi làm tối mới về, 2 vợ chồng tầng 2 thì về quê từ tối qua, bà chủ nhà kêu chờ tí, mấy đứa cháu ở cổ nhuế đang sang, cho bọn thanh niên chúng mày ngồi cùng nhau. Vậy là ngồi chờ. Đến hơn 6h mới thấy mấy đứa cháu mà bà chủ nhắc, 2 trai, 2 gái. Tao bị chú ý bởi 1 thằng nhìn quen quen, ko nhớ là quen bao giờ, thằng đó hình như cũng nhận ra tao nên cũng thấy nhìn nhìn. 1 đứa con gái trắng trẻo xinh xắn, chắc tầm tuổi tao hoặc kém hơn, còn 2 đứa kia mặt non non chắc là sinh viên, ko có gì đáng chú ý. 
Ngồi mâm ăn, làm quen giới thiệu, thằng beep kia hỏi có phải ông trước trọ ở mỹ đình ko, tao bảo đúng, chợt nhớ ra thằng này chính là thằng đợt bị bọn tao đấm do tát luật. 2 thằng nhận ra nhau cười khà khà, nhắc lại chuyện hồi đấy, hết chén nọ đến chén kia, tao bảo giờ luật chính là ng yêu tao, nó kêu vãi đái thế à, từ đợt ấy cũng ko liên lạc nữa, đm hồi đấy làm xe ôm suốt mà ko được gì, cay vãi. Bọn xung quanh ko hiểu chuyện gì mà 2 thằng xôm thế chỉ biết hục đầu ăn, tao chú ý em xinh xắn kia thì thằng beep bảo em gái nó đấy. Tao nhìn qua nhìn lại bảo về hỏi lại đi, đéo thấy giống nhau tí nào, em này xinh thế này mà ông nhìn như cc. Thằng beep thanh minh đm tại tôi đi công trình nên nắng gió vất vả, tao bảo tôi cũng đi công trường suốt đây, nắng gió kém gì ông. Em gái ngẩng mặt lên nhìn tao mở mồm hỏi anh cũng dân xây dựng à. Chất giọng ngọt ngào vãi, ẻm nói tiếp, em thích con trai xây dựng...

Được hốc thì cũng phải dọn dẹp, có điều chỉ có mỗi bọn tao với nhà chủ dọn, quan khách cháu chắt ăn xong phủi mông ra về hết. Em thư ký với em du lịch cong mông ra rửa bát, tao cũng phải quét quét dọn dọn một hồi. Xong việc ngồi uống nước chè mới hỏi bà chủ nhà là giỗ ai thế, bà chủ nhà kêu giỗ bà cô, tao gọi là cô nhưng mất trẻ, mai mới là ngày giỗ cơ nhưng hôm nay thứ 7 nên cúng trước cho đầy đủ. Tao gật gật gù gù, hỏi tào lao thêm vài câu, chuẩn bị kiếu lên ngủ thì bả lại bảo bà cô mất chưa chồng con gì, thiêng lắm, đúng ra trả về nhà ông trưởng nhưng bác mày xin cúng. tao vâng dạ, kiếu về. Lên phòng lại thấy run run, mấy hình ảnh hôm trước là thế nào nhỉ. Được cái có rượu trong người nên dũng khí lên cao, mò xuống phòng các em thư ký rồi kể lại hôm trước gặp mấy chuyện kỳ lạ, ko biết có liên qua gì đến bà cô giỗ này ko... 2 ẻm cứ há mồm nghe rồi hỏi chi li lắm, anh thấy chỗ nào, lúc mấy giờ, có thật ko. Tao lại kể kể và bịa thêm vài chi tiết nữa. 2 em nhìn nhau kêu ghê nhỉ.
Chém gió một hồi thì tao lên ngủ, tê tê rượu nên ngủ tít 1 giấc dài đến tận sáng hôm sau. Sảng khoái thằng người, đi ăn sáng, xuống tầng 2 thấy phòng các em vẫn đóng cửa, đéo gì hơn 7h rồi mà, tao lại gõ cửa cộc cộc, 1 lúc mấy thấy thư ký mắt nhắm mắt mở ra mở cửa, tao hỏi hơn 7h rồi các cháu, thư ký kêu hôm qua anh kể chuyện, sợ vãi mãi ko ngủ được, gần 1h mới ngủ, cũng nghe tiếng mèo kêu như trẻ con khóc. Tao cười hì hà bảo có đi ăn sáng ko, ẻm kêu ko, ăn sáng béo lắm. Đm bọn ngu, thời nào rồi mà vẫn suy nghĩ ăn sáng béo. Tao kệ mẹ, đi làm bát cháo lòng cho ấm bụng. Ăn xong ngồi trà đá xỉa răng hút thuốc, ngó ngó nghiêng nghiêng, khu này vẫn còn nét quê quê, các bà đội nón đi chợ bán rau, nhìn hỉnh ảnh bình dị lắm. Có mấy đôi nam nữ dập dìu đưa nhau ra ăn sáng, tao nhìn mà thấy nhớ người yêu, nhớ Luật. Lâu lắm rồi không có thứ 7 chủ nhật trọn vẹn bên nhau, spa bận, công việc bận, khoảng cách xa, trăm lý do tụm lại làm cho sự gần gũi của 2 đứa giảm dần. Lấy điện thoại gọi Luật hỏi thăm, ko thấy nghe máy, gọi lại cuộc nữa, vẫn ko thấy nghe. Tao thất thểu đi về, lòng có gì đó buồn man mác
Nhàn rỗi bật máy tính online, ồ, thấy giữa pm hỏi thăm, chắc từ tối qua. Bao lâu nay ko nói chuyện, tự nhiên ẻm hỏi thăm, kể cũng lạ lạ, tao trả lời xã giao vài câu rồi vào lướt fb, thấy thôi miên đăng ảnh bìa quyển luận văn tốt nghiệp. Ơ, tí thì quên, ko rõ hôm nào bắc ninh bảo vệ nhỉ. Nghĩ thế nhưng tao lại pm cho thôi miên hỏi hôm nào em bảo vệ, thôi miên kêu thứ 6 tuần sau. Tao bảo ừ, anh sẽ thu xếp qua xem và chúc mừng, nếu a ko qua được thì chúc mừng trước nhé. Thôi miên chỉ hì hì vâng cảm ơn, rồi lại hỏi chuyện tao với bắc ninh thế nào, tao bảo cả tuần nay qua chơi mà chưa sơ múi được gì, thôi miên kêu anh dâm dê vừa thôi, hì hì.
Gọi điện cho bắc ninh hỏi có nhà ko, bắc ninh kêu ko, đi gặp thầy rồi, tao hỏi bao giờ bảo vệ, bắc ninh bảo thứ 6, ơ đm thế là trùng lịch thôi miên à. Bắc ninh dặn hôm đấy anh xin nghỉ qua xem em diễn nhé, tao ậm ừ, biết là bảo vệ mang tính thủ tục nhưng cũng là ngày cuối đời sinh viên, ít nhiều vẫn còn ý nghĩa lắm. Bắc ninh kêu anh ở nhà thì tí em về em qua. Tao bảo ok. Lại lướt fb, chat chit đến 10h hơn thì bắc ninh mò đến. Tao bảo thấy thôi miên chụp ảnh bìa rồi mà em vẫn đi thầy, bắc ninh bĩu môi kêu em xong lâu rồi, qua thầy đi quà cảm ơn thôi, tao nói thôi miên cũng bảo vệ hôm thứ 6, bắc ninh nghe xog có vẻ bình thường nói vâng, nó học cùng lớp em mà. Ôi đệt, thế mà tao ko biết gì, cái này là thôi miên ko nói, chỉ nói là bạn qua fb, mẹ nó, tao gặp tao phải xử lý mới được. 
Ngồi tào lao tí bắc ninh nằm dài ra giường tự nhiên như ruồi, kêu ở bên này thoáng nhỉ rồi đưa chân gác lên đùi tao như thật. Tao ban đầu thì kệ, sau thì mò mò gãi gãi chân ẻm, ẻm đang cầm điện thoại xem xem gì ra vẻ ko chú ý, tao cứ thế lần mò dần lên, thấy ẻm vẫn giả vờ ko chú ý, tao làm tới luôn. Thật vãi đái, tình trong như đã mặt ngoài còn e, bím đã tràn trề nước nôi, bắt đầu hôn hít, mân mê, tao cởi hết đồ trên người bắc ninh, chỉ để lại cái quần lót nhìn cho kích thích, người tao thì chưa cởi gì. Có lẽ bắc ninh cũng đến điểm rồi, vươn tay ra cởi áo cho tao, 2 đứa ôm ấp ngực trần kề sát nhau, thật đê mê. Chưa kịp làm gì tiếp thì có tiếng giày cao gót quen quen, tao chỉ kịp nhìn ra cửa thì cửa đã bị mở ra rồi. Luật đứng sững sờ ngay cửa....

Tao viết đoạn này thực sự ko muốn viết, nó kệch cỡm, tao ko cố để làm cho nó hay được vì bản chất nó đéo có gì có thể coi là hay, nhưng nó là sự thật.
Luật đứng nhìn trân trân, bắc ninh vớ cái chăn trùm vội lên người, tao có thể hình dung được sự tức giận của luật, nó thể hiện bằng ánh mắt vô hồn chứa đầy sự thất vọng và các miệng mím chặt ko nói nên lời. Tao với cái áo để mặc lại, lúc ấy chả nghĩ được gì, chỉ nghĩ là may chưa cởi quần. Bắc ninh cuốn chăn ngồi thu lu 1 góc, Luật vẫn đứng ở cửa phòng, tao đứng dậy đi ra ngoài sân phơi châm thuốc hút, bước qua Luật, ko dám chạm nhau. Hút xong điếu thuốc, tao đi vào, tao bảo Luật anh xin lỗi, Luật vẫn ko nói gì, Luật tiến vào phòng, cảm giác ẻm cắn môi đến chảy máu. Rồi Luật ngồi xuống giường òa khóc, Bắc ninh vơ quần áo, cuốn nguyên chăn chạy vào phòng tắm thay, 1 lúc sau mới đi ra cũng lí nhí em xin lỗi. Luật vẫn khóc, mếu máo hỏi tại sao em làm như thế với chị hả bắc ninh...Tao ko hiểu gì, Bắc ninh lại lí nhí nói xin lỗi lần nữa rồi với túi xách vội vàng bước ra khỏi phòng đi về. 
Luật khóc mãi ko thôi, tao chỉ biết câm lặng, thanh minh gì nữa, giải thích gì nữa, nó hiện mồn một ra trước mắt Luật rồi còn đâu. Tao đi lấy khăn mặt ra lau mặt giúp luật, luật vùng vằng hất tay, hất khăn, Luật gắt anh là đồ tồi...Tao chấp nhận, đúng, tao đúng là đồ tồi tệ, nhưng tao yêu luật, ít nhất thời điểm này là thế, với bắc ninh nó là 1 thứ tình cảm khác, dạng như kiểu thấy thú vị với tình cảm mà bắc ninh dành cho tao nhưng ko phải tình yêu. Tao thở dài, lại đi giặt khăn mặt và quay lại lau nước mắt cho Luật, lần này Luật để yên.
Ko biết bao lâu sau thì Luật thôi khóc, Luật ấm ức hỏi 2 người như thế với nhau từ bao giờ. Tao bảo hôm nay lần đầu, chưa kịp gì thì em đến. Luật hỏi ý ẻm là 2 người yêu nhau từ bao giờ, tao bảo chưa yêu bao giờ, Luật mới ngước mắt nhìn tao. Có lẽ Luật định hỏi kiểu chưa yêu sao lại như thế, nhưng lại thôi, có lẽ vì chính với Luật tao cũng đã từng trải qua cảm giác ấy khi yêu Hải Dương, cái đó gọi là cảm xúc nhất thời. Luật ko nói gì nữa. Tao hỏi sao em qua ko báo trước, Luật trả lời báo trước để 2 người biết mà né phải ko. Tao im, bình thường có thể trêu trêu đùa đùa đùa được, nhưng giờ còn đâu tâm trí nữa, tao chấp nhận mọi lời cạnh khóe, trách móc, thậm chí là chửi mắng của Luật. Cả 2 đều im lặng thêm 1 lúc, Luật mới hỏi ko chủ ngữ vị ngữ rằng có chắc chắn là 2 người ko có tình cảm. Tao gật đầu bảo đúng hơn là ko có tình yêu. Luật bật lại luôn, chưa yêu rồi sẽ yêu, tao cũng trả lời nhanh Anh yêu em, mỗi em. Luật có vẻ giãn mặt ra 1 chút, Luật bảo lời nói của anh chẳng còn ý nghĩa gì nữa, tao gật đầu bảo anh biết, nhưng anh vẫn phải nói, anh ko muốn thanh minh, nhưng anh vẫn muốn em biết anh yêu em, chỉ mỗi em
Luật thở dài, có điện thoại, Luật rút máy nghe, chắc cửa hàng gọi, Luật bảo chị chưa về được, có gì chiều em qua, đầu dây bên kia nói gì ko rõ mà Luật gắt gỏng, đã bảo chiều qua rồi mà, ko làm thì thôi. Tao dò xét khuôn mặt Luật rồi nói bừa 1 câu, thái độ thế là mất khách đấy, Luật buột miệng trả lời mất khách còn hơn là mất người yêu, dường như nhận ra câu nói vừa rồi là quá dễ dãi với tao, Luật lại nghiêm mặt hỏi bắc ninh qua đây từ khi nào, tao thành thật nói cũng mới được hơn 30p thì em đến. Luật nghĩ nghĩ bảo thế sao nó nói đi gặp thầy gì gì đó, nó rủ em qua anh để trưa đi ăn mà...

Giờ lại là lúc tao quay sang hỏi Luật, Bắc Ninh hẹn em qua đây á, Luật vâng, nó bảo qua đây đi ăn trưa, lâu lắm "nhà mình" không tụ họp. Đệt mợ nó, thế thì đúng rồi, nếu đéo có vụ thôi miên thì tao cũng ko nghĩ đến việc bị bẫy, nhưng đã qua vụ thôi miên, tình tiết phức tạp thế em bắc ninh còn làm được thì việc này có khó gì. Tao mở miệng than, anh bị bẫy rồi. Luật nhìn tao nói bẫy cái gì, háo sắc, đa tình, lăng nhăng, tức chết mất, mới có xa cách nhau mấy hôm đã đổ đốn thế này rồi. Tao nghe giọng của Luật có vẻ nhẹ nhõm hơn, tao tranh thủ ngọt nhạt mấy câu, Luật bảo ko thể tin anh được nữa, sẽ điều tra rõ ràng chuyện này cho ra nhẽ, Luật đứng dậy đi về, tao với nắm lấy tay ẻm bảo dù sao anh cũng là người có lỗi, anh chỉ biết xin lỗi em thôi, em chia tay anh cũng đành chịu. Luật kêu buông tay em ra, ko dễ dàng như thế đâu... Luật đi về, tao đứng trên tầng nhìn qua cửa sổ, SH màu đen, bóng lộn...

301


Chưa có đánh giá.

Để lại ý kiến của bạn

cafe phim 3d 3

Cà phê phim Memoria giá rẻ | Cafe Film 213 | Cafe 3D | Cafe riêng tư lãng mạn cho các cặp đôi | Cine Cafe box 213 Vũ Tông Phan, Thanh Xuân | Cafe phòng riêng | Cà phê ngủ trưa | Cafe cách âm kín đáo | Đại điểm lý tường rủ bạn gái người yêu đi chơi xem phim ở hà hội | Cafe phim không có camera

Hỗ trợ trực tuyến
Hotline:
02 462 953 223
1 /0 tư vấn viên